Tết xa quê, những ngày cày cuốc trước giờ về nhà

Những ngày cận Tết Nguyên đán, nhịp sống ở TP.HCM dường như nhanh hơn. Trong các khu trọ công nhân, trên vỉa hè, ở ca đêm nhà máy, người lao động xa quê đang gắng thêm từng giờ làm việc. Mục tiêu rất rõ. Có đủ tiền về nhà. Có một cái Tết trọn vẹn sau bão lũ.

Với họ, Tết không đến từ pháo hoa hay phố xá rực rỡ. Tết bắt đầu từ những ca tăng giờ. Từ những gánh hàng sáng đèn tới khuya. Và từ những tấm vé xe được tính toán từ rất sớm.

Cày cuốc cuối năm để không về tay trắng

Chị Lê Thị Hoàng, 38 tuổi, bán hàng rong trước cổng Trường ĐH Công nghệ TP.HCM. Chiếc xe nhỏ có tré trộn, nem chua, bánh mì thịt nướng. Mỗi ngày, chị kiếm khoảng 300.000–500.000 đồng. Trừ chi phí, chị gửi về quê 2–3 triệu mỗi tháng cho con trai.

Cuộc sống tưởng chừng ổn định thì bão số 13 quét qua quê nhà. Mái nhà bị tốc. Hai chỉ vàng phòng thân tích góp nhiều năm phải gửi về sửa chữa. Cùng lúc, việc buôn bán ế hơn. Chồng chị chạy Grab cũng xuống sức.

Những ngày cuối năm, chị chuyển sang phục vụ tiệc cưới. Chồng chị chạy xe từ sáng sớm tới khuya. Họ cố gom thêm từng khoản. Để đủ tiền vé xe. Và có chút quà Tết cho gia đình.

Chị Hoàng nói Tết xong vẫn quay lại thành phố. Con trai chị sắp vào đại học. “Ở đây cực nhưng có việc. Mình còn sức thì không sợ đói.”

Khi ca ngày nối ca đêm

Ở khu trọ công nhân phường Tân Tạo, vợ chồng anh Trần Trung Sang hiếm khi gặp nhau trọn vẹn. Anh làm bảo vệ ca đêm. Vợ anh làm công nhân cắt chỉ, tăng ca liên tục. Lịch làm việc lệch nhau khiến bữa cơm chung trở thành điều hiếm hoi.

Anh kể cả tuần nay hai vợ chồng chưa nói chuyện. Hôm đó mới ngồi ăn chung. Nhưng họ chấp nhận. Có việc nhiều thì mới có tiền lo Tết. Năm ngoái, vì ít việc, họ về quê sớm. Khi quay lại, tiền trong túi chỉ còn 6 triệu đồng.

Năm nay, anh Sang quyết ở lại làm thêm. Về sớm là hết tiền. Vé xe, quà cáp, vài bữa cơm họ hàng cũng đủ vơi khoản dành dụm. “Ráng thêm bữa nào hay bữa đó,” anh nói.

Những gánh hàng không ngủ

Chị Duyên đẩy xe trái cây rong ruổi đến khuya, gom góp từng đồng để có thêm tiền về quê đón Tết cùng gia đình. (Ảnh: Chụp màn hình/Tuổi Trẻ)

Trên đường Bùi Đình Túy, gánh trái cây cắt sẵn của chị Nguyễn Thị Duyên sáng đèn đến khuya. Ngày của chị bắt đầu lúc 4h sáng ở chợ đầu mối. Kết thúc khi phố đã thưa người.

Chị nói ế vẫn phải bán cho hết. Bán thêm đồng nào hay đồng đó. Quê chị ở Hà Tĩnh vừa qua bão lũ. Gần như mọi thứ bị cuốn trôi. Nhưng chị tin còn sức là còn đường làm lại.

Cũng giữa thành phố, chị Trần Thị Thiện bán vé số dạo. Chị vừa mưu sinh, vừa chăm con chạy thận. Có lúc kẹt tiền thuốc, chị được chủ đại lý cho vay. “Thấy mình khó, người ta thương,” chị nói.

Về sớm để giữ Tết

Nhiều người lao động xa quê chọn cách về sớm nửa tháng. Không phải để nghỉ lâu. Mà để tiết kiệm tiền vé. Chị Hoàng cho biết chị đặt vé từ đầu tháng 11. Giá rẻ hơn nhiều so với những ngày 28–29 Tết.

Tết với họ là bài toán chi tiêu. Nhưng cũng là động lực. Ngoài kia, ca đêm vẫn bắt đầu. Gánh hàng vẫn lăn bánh. Tất cả đều hướng về một điểm chung. Con đường về nhà. Và một mùa xuân ấm hơn sau những mất mát.

Theo: Tuổi Trẻ