Tại xã đảo Tam Hải (Đà Nẵng) hai giếng cổ hàng trăm năm tuổi vẫn luôn đầy ắp nước ngọt dù đối mặt với hạn hán khốc liệt. Đây được xem là tài sản vô giá, nuôi sống hàng nghìn cư dân qua nhiều thế hệ tại địa phương này.
- Hà Nội giảm mạnh quy mô quản lý cơ sở tại khu dân cư
- Trồng rau ở Nhật Bản: Cô dâu Việt thuê đất hoang kiếm bội tiền
- Xăng E10: Việt Nam nỗ lực giải quyết lo ngại của người dùng
Kiến trúc đá tổ ong độc đáo và mạch nước ngọt từ núi thiêng
Tọa lạc tại thôn Thuận An, dưới chân núi Bàn Than, hai giếng cổ cách bờ biển chỉ khoảng 1km nhưng dòng nước luôn ngọt lịm một cách kỳ lạ. Kiến trúc giếng mang đậm dấu ấn thời gian với hình dáng tròn, đường kính rộng 2m và lòng giếng sâu tới 10m. Toàn bộ bên trong được xây dựng bằng những khối đá tổ ong vuông vức, xếp chồng lên nhau vô cùng vững chắc qua hàng thế kỷ.
Phía trên miệng giếng hiện nay được bao bọc bởi lớp xi măng bảo vệ, có nắp đậy kim loại cùng khóa an toàn để giữ gìn vệ sinh nguồn nước. Dưới đáy giếng xuất hiện nhiều khối đá đen và theo khảo sát của dân làng, nơi đây có một hang sâu ăn ngang lòng đất. Chính thiết kế đặc biệt này đã giúp giếng đón được mạch nước ngầm dồi dào rỉ ra từ núi Bàn Than linh thiêng.
Bà Nguyễn Thị Lan, một cư dân 89 tuổi, cho biết người dân nhiều thế hệ luôn trân trọng giữ gìn hai giếng cổ này dù không rõ thời điểm xây dựng chính xác. Theo lời người xưa kể lại, giếng đã hiện hữu từ khi lập làng cách đây hàng trăm năm. Theo hương ước và văn hóa địa phương, nước giếng quý giá chỉ được dùng để nấu ăn, đun uống, tuyệt đối cấm việc tắm giặt để bảo vệ mạch nguồn.
Di sản của thương điền người Hoa và tiềm năng du lịch xã đảo
Theo ông Trần Minh Tập, Trưởng thôn Thuận An, những thông tin dịch từ bia đá tại hiện trường chỉ ra rằng hai giếng cổ do các thương điền người Hoa đào. Đây là dấu tích từ thời họ đến giao thương tại bến cảng Hội An rồi ghé qua đảo Tam Hải tìm nguồn nước. Từ năm 2007, không chỉ dân làng Thuận An mà toàn bộ hơn 10.000 cư dân xã đảo đều phụ thuộc vào nguồn nước ngọt này.
Điểm đặc biệt nhất khiến cư dân coi đây là “tài sản vô giá” chính là khả năng chịu hạn phi thường khi chưa bao giờ cạn nước. Ngay cả trong những năm hạn hán khốc liệt nhất, mạch nước dù xuống thấp vẫn duy trì một lượng nhỏ đủ để dân làng sử dụng. Để bảo tồn mạch ngầm, từ năm 1934 đến nay, người dân địa phương đã chủ động tiến hành trùng tu giếng tổng cộng 4 lần.
Hiện nay, hai giếng cổ đã trở thành điểm dừng chân hấp dẫn khách du lịch trong hành trình khám phá quần thể địa chất Bàn Than – Hòn Mang – Hòn Dứa. Nhận thấy tiềm năng văn hóa to lớn, người dân địa phương bắt đầu phát triển các mô hình homestay và dịch vụ cộng đồng. Sự hiện diện của di tích không chỉ cung cấp nguồn sống mà còn tạo động lực mạnh mẽ để phát triển kinh tế xã đảo.
Theo: Báo Dân trí
