Người đàn bà bước ra từ chiếc giường bệnh

Có những người mà khi nhìn vào mắt họ, bạn không thấy bóng dáng của những năm tháng đã qua — dù những năm tháng đó đủ nặng để quật ngã nhiều người khác. Lê Thị Thu Hà là một người như vậy.

Bà sinh năm 1965 ở Sa Pa, lớn lên giữa núi rừng Lào Cai rồi theo cha mẹ về Nghệ An khi chiến tranh biên giới phía Bắc nổ ra. Ước mơ thi vào ngân hàng không thành, năm 1984 bà nhập ngũ, trải qua ba tháng huấn luyện gian khổ rồi chuyển về ban tài chính sư đoàn, nấu cơm phục vụ bộ đội. Năm 1988, sau khi ra quân, bà được cử sang lao động xuất khẩu tại Liên bang Nga, làm việc ở nhà máy dệt vải ngoại ô.

Cuộc sống xứ người tưởng đã ổn định khi bà lập gia đình với ông Đỗ Văn Nam vào năm 1992. Nhưng chỉ vài tháng sau đám cưới, chồng bà bị tai nạn ô tô nghiêm trọng, nằm viện suốt ba năm. Bà một mình xoay xở, năm 1993 sinh con gái đầu lòng, tay bế con, tay lo viện phí, không có một ngày thở đều. Bà vượt qua được — bằng sự chịu đựng, bằng cái cách người ta buộc phải đứng dậy khi không còn lựa chọn nào khác.

Khi cơ thể không còn chịu đựng được nữa

Nhưng cơ thể thì không quên. Cuối năm 1997, cơn đau đĩa đệm đầu tiên ập đến — bà không đi lại được, chỉ nằm một chỗ, chờ chồng gọi xe đưa vào viện. May mắn, lần đó điều trị ở Nga khỏi hẳn. Năm 2004, bà về Việt Nam để con học hành đàng hoàng. Tưởng như trang mới đã mở.

Lần này bà lại không đi lại được, lại nằm lết quanh nhà. Chồng bà thuê xe ôm đưa đi xoa bóp bấm huyệt — một tháng, không khỏi, thậm chí còn nặng hơn. Bà chuyển sang bệnh viện y học cổ truyền, điều trị hai mươi ngày kết hợp cả đông lẫn tây y — vẫn không thuyên giảm một chút nào. Bà bắt đầu chán nản.

Nỗi sợ trong phòng bệnh viện 108

Chồng bà thương vợ, quyết định đưa lên Hà Nội mổ. Bà nhập viện 108, chuẩn bị tâm lý cho ca phẫu thuật. Nhưng những ngày nằm chờ trong bệnh viện, bà nhìn xung quanh — những người cùng phòng mổ đĩa đệm xong lại quay vào viện, lại đau, lại mổ. Bà sợ. Sợ thật sự. Điều trị đủ hai mươi ngày, bà xin ra viện với một đơn thuốc dài, tốn không ít tiền — uống mãi vẫn không khỏi.

Sống chung với bệnh

Bà về nhà, đi tập ở câu lạc bộ, bệnh không khỏi hẳn, chỉ tạm thời nhẹ đi một chút rồi lại đau. Đó là cái kiểu sống mà người ta quen gọi là “sống chung với bệnh” — không chết nhưng cũng chẳng thực sự sống.

Một buổi sáng đi làm, một cuốn sách lạ

Rồi một buổi sáng, bà đến làm giúp việc nhà cho một người hàng xóm. Ngày đầu tiên đi làm, bà thấy chị chủ nhà đang đọc sách. Bà tò mò hỏi. Chị vui vẻ cho xem — đó là một cuốn sách tên là Chuyển Pháp Luân. Chiều hôm đó, sau giờ làm, chị đưa bà đến nhà một người quen ở Vinh để tìm hiểu về Pháp Luân Đại Pháp. Bà mua một cuốn sách. Hôm sau, chị đưa thêm một đĩa DVD hướng dẫn năm bài tập, bảo bà về tập theo.

bước ra từ chiếc giường bệnh
Hằng ngày, bà Hà đọc các bài giảng và thực hành theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn. (Ảnh: Khai Mở)

Những ngày đầu lần lữa

Bà thú nhận: lúc đầu không ra hồn. Không hiểu bài nào, tập sai lại tua đi, rồi chỉ ngồi xem tivi ở nhà, không ra khỏi cửa. Người không được vận động, tất nhiên không thay đổi gì. Cứ thế lần lữa đến cuối năm 2014, bà mới thực sự bắt đầu nghiêm túc — đến lớp học, gặp được hai người chị trong xóm, rồi từ đó đều đặn đến nhà chị Xoan để cùng tập và đọc sách mỗi ngày.

Sự thay đổi đến không ồn ào

Không phải một buổi sáng bà thức dậy và bỗng nhiên khỏi bệnh. Mà là từng ngày một, cái đau trong lưng bớt đi, rồi bớt thêm, rồi một ngày bà nhận ra mình đã đi lại bình thường — không cần ai đỡ, không cần xe ôm thuê, không cần đơn thuốc dày. Tất cả những chứng bệnh đeo bám bà suốt nhiều năm, dần dần không còn nữa.

bước ra từ chiếc giường bệnh
Bà Hà ngồi tĩnh công cùng mọi người trong không gian yên bình và tĩnh tại. (Ảnh: Khai Mở)

Khó khăn vẫn còn đó — nhưng bà không sợ nữa

Bà không giấu rằng hành trình đó không hoàn toàn bằng phẳng. Gần đây, hai đầu gối bà sưng lên, không ngồi được theo tư thế thiền — mỗi lần chỉ ngồi được hai mươi phút rồi phải dừng. Bà kể điều này với vẻ bình thản lạ, không than thở, không lo âu. “Tôi không động tâm, vẫn vui vẻ học sách và tập đều đặn. Chưa qua được nhưng tôi không sợ.”

Có lẽ đó là sự thay đổi sâu nhất — không phải chỉ ở cái lưng hay đôi gối, mà ở cái cách bà đối mặt với khó khăn. Trước kia, bà chán nản, bà sợ, bà lần lữa không dám quyết định. Bây giờ bà ngồi kể chuyện với nụ cười của người đã qua nhiều thứ và không còn bị chúng làm chủ nữa.

bước ra từ chiếc giường bệnh
“Sau nhiều năm sống chung với đau đĩa đệm và những tháng ngày điều trị kéo dài, bà Hà dần tìm lại sức khỏe và niềm tin trong cuộc sống.” (Ảnh: Khai Mở)

Gia đình — điều bà trân trọng nhất

Chồng và các con bà ủng hộ hoàn toàn. Gia đình vui vẻ, con cháu ngoan ngoãn, việc học hành và cuộc sống của các con thuận lợi. Bà nói điều đó giản dị, không phô trương, như người kể về một bữa cơm ngon — chuyện thường thôi, nhưng ấm lòng.

Lời bà muốn nhắn

Tôi hỏi bà có muốn nhắn gì không. Bà cười: “Pháp Luân Đại Pháp rất tốt. Tôi chỉ muốn nhiều người biết đến, để được như tôi.” Không hơn, không kém. Câu nói của người không cần thuyết phục ai — vì bản thân cuộc đời bà đã nói thay rồi.