Người đàn bà mở cửa

Hơn chín mươi tuổi, mẹ bà vẫn còn tự lo được cho mình. Bà Quế nói điều đó như một chuyện rất bình thường, gần như không có gì đáng để nhấn mạnh.

Nhưng khi ngồi nghe hết câu chuyện của bà, người ta lại thấy chi tiết ấy ở lại lâu nhất, như một dấu hỏi lặng lẽ về những đổi thay đã diễn ra trong cuộc đời người phụ nữ này.

Hồi chưa có gì để mất

Ở cái tuổi chưa già nhưng đã kiệt sức, bà Nguyễn Thị Thu Quế, quê ở xóm 5, xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, Nghệ An, từng sống theo kiểu người ta sống khi không còn trông đợi vào ngày mai. Vợ chồng ly hôn, con trai sa vào cá độ bóng đá, nợ nần chồng chất, chủ nợ nhiều lần tìm đến nhà. Bà phải sang Thái Lan làm thuê, làm được bao nhiêu lại gửi về trả nợ cho con. Bản thân bà mang bệnh tim bẩm sinh, thêm thoái hóa cột sống kéo dài nhiều năm, chân trái teo lại, đi lại khó khăn. Có những lúc, bà chỉ nghĩ đơn giản: “Tiền ăn còn không có thì chết thì chết thôi.”

Trước đó, bà đã từng niệm Phật hiệu A Di Đà suốt bốn năm. Bà nói mình cũng thành tâm, cũng hy vọng, nhưng cơn đau trong lồng ngực vẫn không rời bỏ. Những đêm ở nơi đất khách, khi cơn đau tim dồn dập khiến bà thở không ra hơi, bà gần như không còn nghĩ được gì ngoài việc cố chịu qua từng cơn.

Ba mươi phút

Một lần như thế, trong lúc buồn bã, bà lướt điện thoại và thấy những thông tin về Pháp Luân Đại Pháp. Không suy nghĩ nhiều, bà thử niệm chín chữ “Pháp Luân Đại Pháp hảo, Chân Thiện Nhẫn hảo”. Bà ngồi một mình, niệm thầm. Khoảng ba mươi phút sau, cơn đau tim đột ngột biến mất. Không có ai chứng kiến, không có điều gì đặc biệt xảy ra xung quanh, chỉ là cảm giác đau quen thuộc bỗng nhiên không còn nữa. “Tôi sốc luôn,” bà kể lại.

Chân trái và tiền lẻ

Sau đó, bà bắt đầu tìm đọc sách và tập các bài công pháp. Sự thay đổi không đến ngay lập tức, nhưng dần dần, cơ thể bà có những chuyển biến rõ rệt. Chân trái vốn teo nhỏ nhiều năm bắt đầu có cảm giác, cơ bắp hồi phục từng chút một. Một ngày bà nhìn xuống và nhận ra hai chân đã gần như cân bằng, việc đi lại trở nên bình thường hơn.

Nhưng điều bà nhớ rõ hơn lại không phải là chuyện chân tay, mà là những thay đổi nhỏ trong cách sống. Khi còn làm thuê, mỗi lần đi chợ giúp chủ nhà, thỉnh thoảng có tiền thừa vài nghìn, chục nghìn, bà giữ lại mà không nghĩ nhiều. Sau này, bà bắt đầu để riêng tiền lẻ và mang trả lại. Chủ nhà bảo cứ giữ, nhưng bà vẫn đưa lại. Bà chỉ nói đơn giản rằng những thứ không phải của mình thì giữ cũng không thấy thoải mái. Từ đó, chủ nhà tin tưởng bà hơn, giao việc nhiều hơn, nhưng với bà, điều quan trọng không phải là được tin, mà là trong lòng thấy nhẹ đi.

Bà bắt đầu đọc sách và luyện các bài công, sức khỏe của bà dần cải thiện rõ rệt. (Ảnh: Khai Mở)

Người đốt rác trước cửa

Về lại Việt Nam, bà giữ thói quen tập luyện mỗi sáng trước cửa nhà. Cửa luôn mở. Người ở đối diện, nguyên là cán bộ lânh đạo ngành công an, ban đầu tỏ ra khó chịu. Có hôm ông đốt rác, khói bay thẳng sang nhà bà. Bà biết nhưng không nói gì, cũng không đóng cửa lại. Bà vẫn tập, vẫn chào hỏi như bình thường. Một thời gian sau, chính ông sang hỏi chuyện, hỏi vì sao bà lại có thể điềm đạm như vậy. Bà chỉ nói mình tập luyện, rồi kể lại những gì mình đã trải qua.

Cái chân sưng gấp đôi

Một lần khác, khi đang đi trên quốc lộ, bà gặp tai nạn giao thông. Cú va chạm khiến bà văng ra xa, chân sưng to và bầm tím. Người đi đường muốn đưa bà vào viện, nhưng bà từ chối và tự về nhà. Sau khoảng mười lăm ngày, vết sưng tự lặn đi. Bà kể theo kiểu: đó là điều đã xảy ra. Và bà không oán người gây tai nạn — bà nói bà hiểu đó là thứ mình phải trả, từ những chuyện trước đây trong cuộc đời. Trả xong thì thôi.

Bà Quế sống giản dị trong căn nhà cũ. Mỗi ngày bà tập luyện, đọc sách, làm việc nhà. Ai ghé qua thì bà tiếp, ai hỏi thì bà kể, ai muốn nghe thì bà mở điện thoại cho nghe, hoặc đưa sách cho mượn. Hàng xóm thấy bà khỏe hơn, da dẻ hồng hào hơn, tính tình cũng khác trước nên có người bắt đầu theo. Có người chỉ niệm chín chữ mà bà từng niệm, cũng nói rằng thấy cơ thể dễ chịu hơn.

Mẹ bà, nay đã ngoài chín mươi tuổi, thỉnh thoảng nghe bà đọc sách, nghe bà kể chuyện. Sức khỏe vẫn ổn định, sinh hoạt hằng ngày không cần phụ thuộc vào con cháu. Bà Quế nói điều đó nhẹ nhàng, như thể đó chỉ là một phần tự nhiên của cuộc sống.

Cửa lúc nào cũng mở

Giờ đây, bà sống những ngày bình dị, lặng lẽ chăm lo cho gia đình. (Ảnh: Khai Mở)

Giờ đây, cuộc sống của bà không có gì đặc biệt. Con cái vẫn có những khó khăn riêng, nhưng bà không còn bị cuốn vào những lo lắng như trước. Bà nói mỗi người có con đường của mình, và bà tin điều đó. Căn bệnh tim từng hành hạ bà nhiều năm không còn tái phát, chân trái đã không còn teo, gương mặt cũng không còn vẻ mệt mỏi như trước.

Nhà bà vẫn mở cửa mỗi ngày. Ai đi ngang qua, nếu muốn dừng lại trò chuyện, bà đều sẵn lòng. Bà không nói nhiều về những điều lớn lao, chỉ kể lại những gì mình đã trải qua. Với bà, những gì thấy là tốt thì nói cho người khác biết, còn lựa chọn thế nào là ở mỗi người.

Bà Nguyễn Thị Thu Quế hiện sống tại xóm 5, xã Nghi Phương, huyện Nghi Lộc, Nghệ An. Bà sẵn sàng chia sẻ câu chuyện của mình với những ai đang ở trong hoàn cảnh khó khăn và muốn tìm một người để lắng nghe. Số điện thoại: 096 926 6344.

Bài viết liên quan: