Có những buổi sáng, bà Bạch Xoan ra vườn hái rau thì cơn choáng ập đến không báo trước. Mắt tối sầm, chân mềm nhũn…
Bà vươn tay ra, vớ được cành cây ven lối, bám chặt vào đó cho đến khi cơn choáng qua đi. Trong nhà cũng không khác gì hơn — hai bàn tay bà đã quá quen với việc dò dẫm từng mảng tường, từ phòng ngủ ra nhà bếp, từ nhà bếp xuống sân, như người đi trong bóng tối mà không có đèn.
Bà sinh năm 1960, từng là y tá quân đội, từng xông xáo với các phong trào phụ nữ suốt 27 năm ở một vùng quê Nghệ An. Cái người phụ nữ ấy — năng nổ, nhiệt huyết, không biết mệt — giờ đây phải vịn tường để bước đi trong chính ngôi nhà của mình.
Bệnh không đến một mình
Những áp lực tích tụ quá lâu sinh ra bệnh. Với bà Xoan, đó là một chuỗi dài không dứt: đau nửa đầu kinh niên, chóng mặt liên miên, tức ngực khó thở vì bệnh động mạch vành, rồi thêm cả đau nhức xương khớp mỗi khi trời trở gió. Ngày nào cũng thuốc, Đông y lẫn Tây y, tiền thuốc không đếm xuể mà bệnh thì không thuyên giảm. “Tôi hàng ngày phải uống rất nhiều thuốc, kết hợp cả Đông y lẫn Tây y, tốn kém không biết bao nhiêu tiền mà bệnh tình vẫn chẳng thuyên giảm,” bà kể, giọng rất bình thản, như thể đã quen với cái cảm giác bế tắc ấy đến mức không còn thấy đau nữa.

Một người chị hàng xóm và một cơ hội cuối
Năm 2014, khi bà đang ở trạng thái kiệt quệ nhất, một người chị hàng xóm rủ bà đến tham dự lớp học 9 ngày về Pháp Luân Đại Pháp — một môn khí công Phật gia thượng thừa dựa trên ba nguyên lý Chân, Thiện, Nhẫn. Bà đến, không phải vì tin tưởng, mà vì không còn gì để mất. Ở đó, bà bắt đầu đọc sách và tập năm bài động tác nhẹ nhàng mỗi ngày.
Điều thay đổi bà trước tiên không phải là thân xác
Trong những trang sách bà đọc, có một điều khiến bà dừng lại. Đại ý rằng khi gặp chuyện không vừa ý, thay vì giải thích hay cãi lý, hãy lặng im và nhìn lại bản thân trước. Câu đó chạm đúng vào một điểm rất thật trong bà — suốt cuộc đời làm việc, bà hay tranh lý, hay giải thích, hay chứng minh mình đúng, và cái thói quen ấy không làm bà mạnh hơn, nó chỉ khiến bà mệt hơn. Khi bà thử buông xuôi cách ứng xử ấy — không cãi, không giải thích, để mọi thứ trôi qua — bà nhận ra lồng ngực mình nhẹ đi một cách kỳ lạ. Không phải vì bệnh tim vừa khỏi, mà vì cái nặng nề bên trong đã bớt đi phần nào.

Rồi thân xác bắt đầu theo
Chỉ trong một thời gian ngắn sau đó, những cơn đau đầu nứt sọ vốn hành hạ bà bấy lâu biến mất. Lồng ngực không còn cảm giác thiếu khí, tức tưởi như trước. Và điều bà nhớ nhất là buổi sáng hôm đó, khi bà bước từ phòng ngủ ra sân mà không cần vịn vào đâu cả. Bà đứng giữa sân, nhìn lại quãng đường vừa đi, rồi đi lại lần nữa — vẫn ổn, chân bà đứng vững. Gia đình thấy bà thay đổi, không còn ốm đau liên miên như trước, và họ ủng hộ bà tiếp tục.
Cái giá của sự bình yên

Thế nhưng hành trình của bà không phẳng lặng. Pháp Luân Đại Pháp là môn tập bị đàn áp tại Trung Quốc từ năm 1999, và ở Việt Nam, những người tập cũng thường xuyên chịu áp lực từ chính quyền địa phương. Bà Xoan — người từng là đảng viên, từng gắn bó gần 30 năm với các tổ chức đoàn thể — cũng không tránh khỏi điều đó. Bà bị gây sức ép, bị vận động từ bỏ. Đứng trước lựa chọn giữa những danh hiệu, quyền lợi chính trị và điều mà bà tin là đã mang lại sức khỏe và sự bình an cho mình, bà chọn giữ lấy niềm tin.
Sau đó, bà bị xóa tên khỏi các hội nhóm mà không có lý do chính thức. Những đồng đội cũ phẫn nộ thay cho bà, khuyên bà nên kiện, nên khiếu nại. Bà lắc đầu. “Sự hẹp hòi, đố kỵ là việc của người khác. Việc của tôi là giữ lấy sự thiện lương trong tâm mình.” Không oán. Không kiện. Không một lời phàn nàn. Người ta không biết rằng đây không phải là sự cam chịu của một người yếu đuối — đây là sự bình thản của một người đã tìm thấy thứ bà còn cần hơn cả những danh hiệu kia.
Ở tuổi 66

Bà Bạch Xoan vẫn dậy sớm mỗi ngày, vẫn tập, vẫn đọc sách, vẫn lặng lẽ sống theo cách bà đã chọn. Đôi chân bà đi vững — không cần tường, không cần cành cây. Câu chuyện của bà không có một kết luận hoành tráng, không có phép màu, không có lời kêu gọi nào cả. Chỉ có hình ảnh một người phụ nữ đã từng rất mệt, rất đau, và giờ bước đi bình thản trên con đường mình đã chọn, mặc kệ phán xét hay cản trở. Có lẽ đó đã là đủ để nói lên tất cả.
Bà Bạch Xoan, số điện thoại +84352159708, sinh năm 1960, Nghệ An. Cựu y tá quân đội và cán bộ phụ nữ cơ sở. Bắt đầu tập Pháp Luân Đại Pháp năm 2014.
