Home / SỨC KHỎE CHO BẠN / Ni cô bị ung thư giai đoạn cuối hồi phục sau khi tu luyện Pháp Luân Công

Ni cô bị ung thư giai đoạn cuối hồi phục sau khi tu luyện Pháp Luân Công

Nguyễn Hoàng Uyên quyết định trở thành ni cô khi cô còn chưa tốt nghiệp Đại học Luật. Một năm sau, cô bị chẩn đoán ung thư dạ dày. Khi cô đang âm thầm chuẩn bị cho hậu sự của mình, thì điều kỳ diệu xảy ra. Nguyễn Hoàng Uyên đã kể lại câu chuyện của cô.

Từ một sinh viên đại học trở thành ni cô

Năm 26 tuổi, tôi quyết định xuống tóc trở thành ni cô. Tôi đưa ra quyết định này khi bà tôi, cũng là một ni cô, qua đời.

Bà tôi đi tu ở tuổi 60. Bà mất vì bệnh ung thư khi bà 78 tuổi. Tôi khâm phục thái độ của bà trước cái chết. Đối mặt với những đau đớn gây ra bởi bệnh ung thư, bà không bao giờ than vãn. Cho đến lúc trút hơi thở cuối cùng, bà vẫn niệm Phật hiệu.

Ba ngày sau khi bà qua đời, gia đình tôi cử hành tang lễ lớn cho bà. Rất nhiều nhà sư có danh tiếng cũng đến tham dự. Chi phí tổ chức tang lễ vượt quá khả năng mà gia đình tôi có thể chi trả, nên các nhà sư đã quyên góp tiền hỗ trợ chúng tôi.

Sau khi bà tôi được mai táng, tôi tìm một tu viện Phật giáo và xin được làm ni cô. Khi xuống tóc, tôi đang học năm thứ tư đại học. Gia đình tôi phản đối ý kiến này, nhưng tôi đã quyết định và bắt đầu cuộc sống mới của mình.

2017-9-20-vietnamese-story-220954-0--ss.jpgNguyễn Hoàng Uyên

Sự thật khi trở thành một ni cô trẻ

Cuộc sống trong tu viện không như tôi tưởng tượng. Tôi chứng kiến một số ni cô và nhà sư có tình cảm nam nữ như người thường, và một số người mang tâm oán hận với những người khác. Làm sao một người có thể tu hành và trở nên giác ngộ trong hoàn cảnh như thế này? Hàng ngày, tôi cũng phải nấu ăn cho 250 nhà sư và ni cô trong tu viện.

Tôi thấy mình bị mắc kẹt trong môi trường này, mà không biết làm thế nào để thoát ra. Tất cả những gì tôi có thể làm là hàng ngày thờ Phật và Bồ Tát, cầu nguyện cho tôi tìm được người thầy có thể đưa tôi đến sự giác ngộ. Nhưng sự tu tập của tôi trì trệ, và tôi không thể tiến lên. Tôi cảm thấy cô độc. Tôi cứ chờ đợi trong vô vọng.

Tìm thấy con đường chân chính

Một năm sau khi trở thành ni cô, tôi bị chẩn đoán mắc ung thư dạ dày. Các tế bào ung thư đã di căn đến ruột và tử cung. Chỉ một cử động đứng lên đơn giản cũng khiến tôi đau đớn vô cùng. Tôi cố gắng hết sức để hoàn thành nghĩa vụ và công việc hàng ngày, nhưng không lâu sau tôi trở nên yếu đi. Tôi phải về nhà để điều trị.

Một người bạn khuyên tôi nên thử nhiều phương pháp trị liệu và đề nghị cùng đi với tôi. Cảm thấy có hy vọng, chúng tôi đi mọi nơi tìm bác sỹ và các khí công sư, nhưng những chuyến đi của chúng tôi đều vô ích. Bệnh của tôi trở nặng hơn. Tôi không sợ cái chết, nhưng lo rằng bố mẹ tôi biết sống sao nếu thiếu tôi.

Khi tôi gần như đã từ bỏ hy vọng, một người bạn giới thiệu với tôi một môn tu luyện gọi là Pháp Luân Đại Pháp (cũng được biết đến với tên Pháp Luân Công). Cô ấy bảo tôi đến nói chuyện với các học viên Đại Pháp tại một điểm luyện công.

Tôi không thật sự muốn đi, nhưng người bạn của tôi quá tốt và đã kiên trì tìm kiếm cho tôi con đường tu luyện để giữ sự sống. Cô ấy kể cho tôi nghe những câu chuyện về mọi người được lợi ích thế nào từ tu luyện. Sự chân thành của cô ấy làm tôi cảm động nên tôi quyết định đi thử. Thật ngạc nhiên, sau một tháng tu luyện, cơn đau giảm xuống và tôi thấy vui khi sức khoẻ đã hồi phục.

2017-9-20-vietnamese-story-220954-1--ss.jpgNguyễn Hoàng Uyên đọc một cuốn sách của Pháp Luân Đại Pháp

Khi quay lại tu viện, tôi đọc Chuyển Pháp Luân và các cuốn sách Đại Pháp khác vào buổi đêm. Tôi không muốn người khác biết rằng mình đã bắt đầu một hành trình mới trong đời.

Tu luyện trong xã hội người thường

Tôi quyết định rời khỏi tu viện một tháng sau đó để bắt đầu cuộc sống mới – nơi tôi có thể tu luyện giữa đời thường.

Pháp Luân Đại Pháp là môn tu luyện Phật gia, khuyến khích người tu luyện sống trong xã hội người thường, cho phép họ đề cao cảnh giới của mình trong môi trường phức tạp này mà vẫn có thể duy trì công việc bình thường cũng như cuộc sống gia đình.

Tôi đối mặt với nhiều lời chỉ trích khi quyết định rời đi. Trụ trì hỏi tôi rất nhiều nhưng cuối cùng cũng đồng ý để tôi đi.

Gia đình hy vọng tôi có thể giống như cô tôi, trở thành nữ tu viện trưởng đứng đầu một tu viện các ni cô. Trong mắt họ, tôi có “tiềm năng” được thăng tiến. Thời điểm đó, họ coi sự thăng tiến còn quan trọng hơn phẩm hạnh đạo đức.

Tôi đã đưa ra quyết định và không ai có thể ngăn trở tôi. Tôi đã lấy lại được sức khoẻ nhờ tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, và tôi biết đó là con đường tu luyện mà tôi vẫn tìm kiếm lâu nay.

Khi đọc sách Chuyển Pháp Luân, tôi như đột nhiên nhìn thấy ánh sáng, bởi đây là cuốn sách về tu luyện thật sự. Mọi thứ tôi không hiểu về cuộc sống, nghiệp lực, và tu luyện đều được giải thích một cách rõ ràng và đơn giản trong đó. Cuốn sách hoàn toàn làm tôi chấn động.

Lần đầu tiên luyện công, tôi cảm nhận được một dòng năng lượng ấm áp chạy thông suốt trong thân thể. Cảm giác tuyệt vời đó thật khó mà diễn tả. Tôi đã chứng kiến những thay đổi to lớn trong thân tâm mình. Nửa năm từ khi bắt đầu tu luyện Pháp Luân Đại Pháp, tất cả bệnh tật của tôi đều khỏi.

Giờ đây tôi kiếm sống bằng nghề dạy tiếng Anh. Sau mỗi buổi học, học sinh cùng tôi ngồi đọc sách Chuyển Pháp Luân. Cha mẹ các em biết bệnh ung thư của tôi được chữa khỏi sau khi tu luyện, nên họ đều muốn cho con cái học Pháp Luân Đại Pháp.

2017-9-20-vietnamese-story-220954-2--ss.jpgNguyễn Hoàng Uyên cùng học sinh đọc sách Chuyển Pháp Luân

Tôi vẫn nhớ cái ngày tôi rời tu viện. Tôi phải đối mặt với rất nhiều khó khăn: không tài chính, không nghề nghiệp, không có nơi ở. Giờ đây, xung quanh tôi có sự thuần tịnh, ấm áp và chân thành của các đồng tu Pháp Luân Đại Pháp. Tôi hạnh phúc vì mình đã có lựa chọn đúng đắn. Tôi biết mình sẽ bước tiếp thật vững chắc và kiên định khi đối mặt với những khó khăn và thử thách. Tôi tin rằng tôi có thể vượt qua tất cả bởi con đường phía trước tôi là con đường chân chính.

Giờ đây bố mẹ cũng ủng hộ tôi tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Khi họ thấy tôi khoẻ mạnh và bình an, họ rất vui. Cô tôi muốn tôi trở lại tu viện, nhưng người trụ trì tu viện cũ của tôi đã nói: “Đừng tìm cô ấy nữa. Con đường cô ấy đang đi là đúng rồi.”

Xin cảm tạ Thần Phật từ bi đã nghe thấu những lời cầu nguyện của con và đưa con đến con đường tu luyện Pháp Luân Đại Pháp. Có lẽ chỉ những người đã từng đối mặt với cái chết và trải nghiệm những đau đớn mới có thể hiểu giờ đây tôi vui sướng nhường nào. Tôi trân quý việc có được sức khoẻ tốt và trân quý con đường chân chính mình đang đi.

Tôi tin rằng mọi việc xảy ra đếu có nguyên nhân và duyên tiền định. Nếu bạn đọc được câu chuyện của tôi, tôi hy vọng nó sẽ truyền cảm hứng và mang lại lợi ích cho bạn.

theo vn.minghui.org

Điện Thoại-Laptop-TiVi-Linh Kiện | Thời Trang-Làm Đẹp| Chăm Sóc Sức Khỏe| Sách VPP & Âm nhạc
loading...

  • About khaimo

    Xem thêm

    Từ một gã nghiện ma túy trở thành người lương thiện nhờ tu luyện Pháp Luân Công

    “Trong tích tắc ấy, tôi dường như trở về tuổi trong sáng ngây thơ nhất, …

    Trả lời

    Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.