Dù đôi chân không còn nguyên vẹn, anh Dương Hữu Nhị vẫn trở thành điểm tựa vững chắc cho cha mẹ già đang hấp hối. Câu chuyện về nghị lực của người con khuyết tật tại An Giang đã lay động biết bao trái tim bởi tình mẫu tử thiêng liêng.
- Tiếng kêu cứu nghẹn ngào bên giường bệnh của cậu thiếu niên vùng cao
- Truy nã Đặng Văn Bão: Kết thúc hành trình lẩn trốn sau hai năm
- Ngại sinh con, giới trẻ Việt Nam loay hoay tìm lời giải
Ý chí kiên cường dưới mái chòi lá bên dòng sông Hậu
Giữa cái nắng cháy da của miền Tây, tại ấp An Bình Hoà Bình, xã Hội An, tỉnh An Giang, hình ảnh người đàn ông 42 tuổi ngồi tỉ mẩn vá xe bên mé sông đã trở nên quen thuộc. Anh Dương Hữu Nhị, dù đôi chân vĩnh viễn mất khả năng đi lại sau cơn sốt bại liệt năm 5 tuổi, vẫn chưa một ngày thôi hy vọng. Đôi tay anh, thô ráp và chai sần, thoăn thoắt di chuyển trên chiếc xe tự chế để mưu sinh qua ngày đoạn tháng.
Mỗi sáng, anh rong ruổi khắp các ngả đường bán vé số. Đến trưa, anh lại quay về căn chòi nhỏ để kịp vá xe cho các em học sinh trong xóm. Công việc vất vả, thu nhập bấp bênh chỉ khoảng 100.000 đồng mỗi ngày, nhưng đó là nguồn sống duy nhất của cả gia đình. Anh Nhị tâm sự rằng, thấy đám trẻ cần xe đi học chiều nên dù mệt cũng chẳng dám nghỉ ngơi. Sự tận tụy ấy không chỉ là trách nhiệm mưu sinh, mà còn là biểu hiện cao đẹp của một ý chí thép không khuất phục trước số phận nghiệt ngã.
Dù khó khăn chồng chất, anh Nhị vẫn không cho phép mình gục ngã. Số tiền ít ỏi kiếm được từ mồ hôi và bụi đường được anh chắt chiu từng đồng. Anh không dám tiêu riêng cho bản thân, bởi anh hiểu rằng mình chính là hy vọng cuối cùng của cha mẹ giữa cơn bão bệnh tật đang bủa vây căn nhà rách nát.
Cuộc chiến sinh tử và sự hy sinh thầm lặng của người mẹ

Trong căn nhà rệu rã, bi kịch dường như chưa bao giờ buông tha gia đình anh Nhị. Cha anh, ông Dương Hữu Lây, đang phải duy trì sự sống bằng những đợt chạy thận nhân tạo tốn kém. Chi phí mỗi ngày lên đến 300.000 đồng, một con số khổng lồ so với thu nhập của anh. Cùng lúc đó, mẹ anh là bà Trần Thị Bé Nhỏ cũng đang héo hắt từng ngày vì căn bệnh ung thư tuyến giáp giai đoạn cuối. Nỗi đau thể xác và gánh nặng kinh tế như vắt kiệt sức lực của những con người khốn khổ này.
Bà Nhỏ, người mẹ tảo tần, đã chọn cách im lặng chịu đựng đau đớn để nhường cơ hội chữa trị cho chồng. Sau chuyến đi khám tại TP.HCM, bác sĩ đã trả về vì bệnh quá nặng. Hiện tại, bà chỉ dám dùng những liều thuốc giảm đau rẻ tiền để giảm bớt áp lực cho con trai. Ông Lương Hoàng Sơn, đại diện chính quyền địa phương, xác nhận gia đình anh thuộc diện cận nghèo và đang nhận được sự hỗ trợ ít ỏi từ cộng đồng. Tuy nhiên, những khoản trợ cấp đó vẫn quá nhỏ bé trước hóa đơn viện phí khổng lồ hằng ngày.
Cuộc đời anh Nhị là một bản nhạc buồn nhưng đầy kiêu hãnh. Dù khiếm khuyết về thể xác, anh vẫn vươn lên như một biểu tượng của lòng hiếu thảo. Giữa dòng đời xuôi ngược, nghị lực phi thường của người đàn ông này đang thắp lên tia sáng nhỏ nhoi trong căn nhà đầy bóng tối của bệnh tật và nghèo đói tại vùng quê An Giang.
Theo: Báo Dân trí










