Người dân vùng đệm Phong Nha – Kẻ Bàng chuyển từ nghề “thợ rừng” sang làm porter du lịch, có thu nhập ổn định và góp phần bảo vệ di sản thiên nhiên.
- Bộ đôi đồ uống Giáng sinh tạo nên không khí sum họp
- Ngành Đường sắt cung ứng hơn 335.000 vé tàu Tết 2026, đã bán 62%
- Đồng Tháp nâng cao giáo dục kỹ năng sống cho học sinh
Ký ức nhọc nhằn dưới tán rừng Phong Nha – Kẻ Bàng
Anh Đinh Văn T. (45 tuổi, xã Phong Nha) vẫn chưa quên những ngày tháng sống trong nỗi lo thường trực. Khi ấy, tài sản lớn nhất của anh là chiếc cưa máy và sức khỏe tuổi trẻ. Công việc quen thuộc là lén vào vùng lõi rừng, đốn gỗ hoặc đặt bẫy thú.
Mỗi chuyến đi kéo dài nhiều ngày, ăn uống thất thường, ngủ trong hang đá lạnh ẩm. Cơ thể thường xuyên trầy xước vì vắt cắn, đá tai mèo cứa rách da chân. Thu nhập bấp bênh, rủi ro cao, nhưng đó từng là con đường mưu sinh duy nhất.
Với nhiều hộ dân vùng đệm Phong Nha – Kẻ Bàng, rừng từng là “cần câu cơm” đầy may rủi. Mùa mưa kéo dài thì đói ăn. Mùa nắng phải đi rừng cả ngày mới kiếm được chút lộc. Vòng xoáy nghèo khó khiến tình trạng xâm hại rừng dai dẳng suốt nhiều năm.
Bước ngoặt sinh kế từ nghề porter du lịch
Khoảng một thập kỷ trở lại đây, du lịch mạo hiểm và trekking phát triển mạnh tại Phong Nha – Kẻ Bàng. Các doanh nghiệp du lịch nhận ra lợi thế đặc biệt của người bản địa, đó là sự am hiểu rừng núi và thời tiết.

Từ những “thợ rừng”, anh T. cùng nhiều người khác được vận động, đào tạo để trở thành porter chuyên nghiệp. Họ mang vác lương thực, dựng trại, hỗ trợ an toàn cho du khách trong suốt hành trình khám phá hang động.
Quá trình chuyển đổi không hề dễ. Những bàn tay quen cầm rựa nay phải học kỹ năng sơ cấp cứu, giao tiếp cơ bản với khách quốc tế. Ban đầu là cảm giác ngại ngùng, lạ lẫm. Dần dần, thu nhập đều đặn và môi trường làm việc văn minh khiến họ gắn bó.
“Nghề mới cho chúng tôi cơ hội sống đàng hoàng bằng chính kinh nghiệm đi rừng của mình”, anh T. chia sẻ.
Từ “thợ rừng” thành người giữ rừng Phong Nha – Kẻ Bàng
Hiện nay, một porter có kinh nghiệm thường làm việc 12–15 ngày mỗi tháng, cao điểm có thể lên tới 20 ngày. Thu nhập bình quân từ 7 đến 10 triệu đồng, chưa kể tiền tip của du khách. Mức sống này cao hơn nhiều so với làm nương rẫy trước kia.
Nghề porter giúp người dân ổn định cuộc sống, trẻ em được đến trường đầy đủ hơn. Quan trọng hơn, nhận thức về bảo tồn rừng thay đổi rõ rệt. Những người từng xâm hại rừng nay trở thành “tai mắt” hỗ trợ kiểm lâm.

Trên các cung trekking, porter chủ động nhắc nhở du khách không xả rác, không chạm vào thạch nhũ. Khi phát hiện hành vi đi vào khu vực cấm, họ kịp thời can ngăn và giải thích nguy hiểm.
“Rừng còn thì nghề còn”, đó là điều mà cộng đồng porter Phong Nha – Kẻ Bàng thấm thía hơn ai hết. Từ sinh kế gắn với khai thác, họ đã chuyển sang gìn giữ. Câu chuyện đổi đời này cho thấy du lịch bền vững chính là chìa khóa hài hòa giữa phát triển kinh tế và bảo vệ những cánh rừng già.
Theo: GD và TĐ
