Phước lành đời người không nằm ở tiền bạc, mà ở 3 điều: sức khỏe vững bền, gia đình hòa thuận cha mẹ còn, và biết đủ để lòng an vui.
- Vì sao bạn không nghe nói tới ung thư tim?
- Nếu bạn hiểu câu chuyện này, bạn sẽ không còn phàn nàn gì trong cuộc sống nữa!
- Liệu 10 phút thiền có thể “nâng cấp” não bộ của bạn không?
Thế giới giống như một bàn cờ khổng lồ. Ta tưởng rằng mình đang cầm quân đi cờ, nhưng thực chất, cả bạn và tôi chỉ là một quân cờ trên bàn cờ đó. Cách quân cờ di chuyển đã được “người điều khiển” – tức số mệnh – âm thầm định sẵn. Mọi sự đều có số, đời người không thể cưỡng cầu.
Đạo lý xưa đã dạy: ai làm tròn bổn phận nấy, ai lấy cái mình cần.
Quy luật bất biến của Trời Đạo chính là: đời người có được hạnh phúc an ổn hay không, không do có bao nhiêu tiền quyết định, mà nằm ở ba điểm sau.
1. Sức khỏe kề bên
Càng lớn tuổi càng hiểu: khi trẻ nghĩ rằng phải có thật nhiều tiền mới sống như ý. Nhưng về già mới nhận ra, chẳng có gì hạnh phúc bằng một tờ giấy khám sức khỏe tốt.
Tiền như dòng nước chảy, đến rồi đi. Trong đời, ta chỉ có thể hứng trong tay một gáo nhỏ, không bao giờ hứng được cả dòng. Có năng lực bao nhiêu thì dùng bát bấy nhiêu. Tiền của một đời, đều có số.
Nhiều người ham vượt số mệnh, kết quả không chỉ không kiếm thêm được tiền mà còn đánh mất sức khỏe, tay trắng cả hai.
Sức khỏe chính là tài sản lớn nhất, là gốc rễ của phúc khí. Có thân thể khỏe mạnh mới có dũng khí kiếm tiền, cũng để người thân yên lòng.
Kim sơn, ngân sơn rốt cuộc chỉ đổi lấy cơm ba bữa, một mái nhà.
Hãy nhớ: hạnh phúc nằm trong tay ta – sức khỏe là phúc khí lớn nhất, là nền tảng để hưởng phúc.
2. Gia đình hòa thuận, cha mẹ còn sống
Bích Thụy Minh từng viết: “Cha mẹ còn, đời ta còn nơi để về. Cha mẹ mất, đời ta chỉ còn đường trở về cuối cùng.”
Tuổi nhỏ, ta tưởng nhà là lồng giam ước mơ, chỉ muốn thoát khỏi cha mẹ mà đi xa. Đến tuổi trung niên mới biết, nơi khó trở lại nhất chính là ngôi nhà có cha mẹ.
Đời này, duyên với cha mẹ thật ngắn. Khi ta muốn phụng dưỡng thì cha mẹ đã chẳng còn chờ được nữa.
Phúc khí lớn nhất của đời người chính là: gọi một tiếng “cha mẹ” vẫn còn có tiếng đáp lại.
Trong đời ta gặp vô số người, xây bao nhiêu mối quan hệ. Nhưng người ta gọi được hai tiếng “cha mẹ” chỉ có một đôi. Quan hệ ấy không đổi, chỉ theo năm tháng mà càng thêm xót xa, tiếc nuối.
Cha mẹ là gốc phúc của đời con, là ruộng phúc lớn nhất trong đời này. Hiếu kính cha mẹ chính là cách tích phúc tốt nhất.
Cha mẹ chẳng mong con cái thành gì, cũng chẳng đòi hỏi bao nhiêu tiền. Điều họ muốn chỉ là con cái bình an, có thời gian về thăm.
“Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn.” Một bát cháo lúc sinh tiền hơn vạn vàng lúc cha mẹ đã khuất.
3. Biết đủ, lòng thường vui
Lão Tử nói: “Tội lớn nhất là buông thả dục vọng, họa lớn nhất là không biết đủ, lỗi lớn nhất là tham không biết dừng.”
Con người bất hạnh không phải vì mệnh trời làm khó, mà vì không biết đủ.
Cách tu phúc tốt nhất không phải tìm kiếm bên ngoài, mà là hướng vào nội tâm.
Có chuyện kể:
Một phú thương sống trong nhung lụa nhưng chẳng thấy vui. Một ngày ông thấy một gia đình nông dân đốt lửa sưởi, quây quần trò chuyện vui vẻ. Ông không hiểu: sao nghèo khó thế mà vẫn hạnh phúc?
Người nông dân nói: “Chúng tôi có nhà để ở, có lửa để không lạnh, lương thực đủ ăn cho mùa đông, vậy thì có gì phải buồn?”
Phú thương bừng tỉnh: thay vì mãi nhìn vào cái mình chưa có, hãy nhìn vào cái mình đang có.
Người biết đủ, phúc khí vĩnh viễn đầy. Không có đời người nào bất hạnh, chỉ có con người không chịu biết đủ để hạnh phúc.
Có câu rằng: “Người ta dường như mỗi ngày đều tiếp nhận sự an bài của số mệnh, nhưng thật ra, chính mỗi ngày con người đang an bài số mệnh của mình.”
Ta không thể biết trước đời sẽ ra sao, nhưng ta có thể chọn cách sống.
Phúc khí của một đời, không cầu từ bên ngoài, mà do chính ta vun đắp.
Theo: aboluowang
