Từ bản án “uống thuốc cả đời” đến những ngày bình yên thật sự

Chị Nguyễn Thị Hiệp, sinh năm 1974 tại Ninh Bình, từng tưởng rằng mình sẽ phải uống thuốc suốt đời vì rối loạn thần kinh thực vật.

Ngoài 30 tuổi, hai con còn nhỏ, ngôi nhà mới xây xong, chị nhận kết luận của bác sĩ như một gáo nước lạnh: “Phải uống thuốc cả đời”. Lúc ấy chị chỉ còn 41 cân. Đầu đau như búa bổ, người lúc nào cũng run rẩy trong cái rét vô cớ dù trời nắng chang chang. Nhiều đêm chị ôm đầu ngồi khóc một mình, sợ tiếng khóc làm con tỉnh giấc. Ban ngày đang bán hàng, chị có khi phải ngồi bệt xuống đất vì choáng váng, không dám bế cháu vì sợ tay mình run không giữ nổi. Nhìn chồng vất vả lo cho vợ cho con, chị đau nhất không phải vì bệnh, mà vì cảm giác mình đã trở thành gánh nặng cho cả nhà.

những ngày bình yên
Người phụ nữ Ninh Bình năm nào từng nghĩ mình sẽ phải uống thuốc cả đời, giờ sống khỏe mạnh, an yên và trân trọng từng ngày bình dị. (Ảnh: Khai Mở)

Khi gánh nặng cơm áo cuốn đi

Từ nhỏ lớn lên trong cảnh nghèo ở Ninh Bình, chị quen với việc cần cù. Lập gia đình, muốn xây nhà khang trang, nuôi con ăn học đàng hoàng, chị lao vào buôn bán cam quýt làm đại lý lớn. Sinh con trai thứ hai chưa đầy một tháng, chị đã tất tả theo xe hàng ngược xuôi.

Sức khỏe tụt dốc nhanh chóng. Chị lần lượt vào các bệnh viện lớn, mổ u nang xoang má, phát hiện thêm viêm loét hành tá tràng, viêm đường tiết niệu. Vết mổ lành nhưng cơn đau đầu vẫn hành hạ. Ăn không ngon, ngủ không yên. Chị đi chùa, đi đền cầu khấn đủ thứ, nhưng bệnh tình không thuyên giảm.

những ngày bình yên
Một khoảnh khắc bình yên của chị Nguyễn Thị Hiệp – điều mà chị từng nghĩ mình rất khó có được trong những năm tháng đau bệnh. (Ảnh: Khai Mở)

Cánh cửa mở ra từ con gái

Năm 2014, thấy mẹ ngày càng tiều tụy, con gái chị nhẹ nhàng giới thiệu Pháp Luân Đại Pháp. Lúc đầu chị chỉ nghĩ “có bệnh thì vái tứ phương”, cầm cuốn Chuyển Pháp Luân về đọc cho biết.

Càng đọc, chị càng thấy lòng mình xáo động. Hóa ra bao năm nay chị chỉ lo vun vén tiền bạc và thân xác, mà quên mất việc nhìn lại tính cách của mình. Chị hay nóng giận khi khách trả giá thấp, hay tranh hơn thua với bạn hàng, hay cáu gắt với chồng con mỗi khi áp lực tiền nong. Những chuyện người ta nợ tiền, chị cũng giữ mãi trong lòng, đêm về không ngủ được.

những ngày bình yên
Chị Nguyễn Thị Hiệp cùng mọi người thực hành bài công pháp số 2, giữa không gian bình yên và an hòa nơi quê nhà. (Ảnh: Khai Mở)

Thay đổi bắt đầu từ những điều nhỏ

Chị bắt đầu học năm bài công pháp và cố gắng sống theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn. Không phải ngày một ngày hai. Ban đầu, khi khách trả giá thấp, chị vẫn thấy bực trong người, nhưng cố kìm lại và mỉm cười. Khi hàng ế, thay vì lo lắng mất ngủ, chị học cách buông bớt. Làm ăn vẫn chăm chỉ, nhưng không còn bon chen, không còn so đo từng đồng.

Khoảng một đến hai tháng sau, những cơn rét run lạ lùng giảm dần rồi mất hẳn. Đau đầu thưa thớt, chị ngủ ngon hơn, ăn ngon hơn. Ban đầu chị vẫn giữ sẵn hộp thuốc trong nhà phòng khi bệnh quay lại. Nhưng tháng này qua tháng khác, rồi năm này qua năm khác, chị không còn phải uống viên thuốc nào nữa. Đến nay đã hơn 10 năm, chị khỏe mạnh bình thường, cân nặng trở lại, tinh thần nhẹ nhàng.

Chị nhớ rõ khoảnh khắc ấn tượng nhất: một buổi sáng thức dậy, chị chợt nhận ra mình đã mấy tháng không còn phải ôm đầu vì đau, cũng không còn cái cảm giác nặng nề trong người. Lòng chị nhẹ tênh.

những ngày bình yên
Chị Hiệp chia sẻ: “Khi mình bớt hơn thua và sống nhẹ lòng hơn, cả sức khỏe lẫn cuộc sống cũng dần thay đổi.” (Ảnh: Khai Mở)

Hạnh phúc bình dị ngay trong nhà

Sự thay đổi của chị rõ rệt đến mức cả nhà đều nhìn thấy. Chồng chị trước hay lo lắng, giờ thấy vợ khỏe mạnh, tính tình vui vẻ và bao dung hơn, nên cũng yên lòng. Không ai ép ai, nhưng lần lượt mẹ chị… cũng bước vào con đường tu luyện.

Hiện tại, chị vẫn tiếp tục kinh doanh, nhưng với tâm thái khác hẳn – công bằng, tự nhiên, ít bon chen hơn. Các con có công việc ổn định, cháu nội ngoại khỏe mạnh, ngoan ngoãn. Gia đình chị giờ đây yên ấm hơn rất nhiều so với trước.

Chị thường nói: “Câu chuyện của tôi không có gì huyền bí cả. Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường, từng chạm đáy vì bệnh tật và áp lực cuộc sống. Khi học cách buông bỏ bớt những thứ không đáng, sống nhẹ lòng hơn, thì cả thân thể lẫn cuộc sống dần thay đổi theo.”

Nếu bạn đang mang bệnh tật triền miên, đang mệt mỏi vì áp lực công việc và lo toan cơm áo, có lẽ chỉ cần mở lòng một chút, bạn sẽ thấy nhiều điều tốt đẹp.