Tiếng “bộp” khô khốc vang lên giữa khoảng sân vắng. Bà Phạm Thị Hiếu nằm yên, nhìn cánh tay mình gãy lệch sang một bên. Người xung quanh hoảng hốt. Nhưng bà thì không…
Không la hét. Không vật vã. Trong đầu bà chỉ có một khoảng lặng kỳ lạ — như thể mọi thứ chậm lại, và bà đứng ngoài nhìn vào chính mình.
Vị bác sĩ cấp cứu nhìn bà với vẻ nghi ngại khó giấu: “Gãy rời thế này mà bà bảo không đau?” Bà chỉ mỉm cười. Không phải vì bà cứng rắn hơn người. Mà vì điều giữ bà bình tĩnh lúc đó không phải là sự chịu đựng — nó đến từ một sự thay đổi đã diễn ra từ nhiều năm trước, âm thầm và chắc chắn, từ bên trong.
Một cơ thể kiệt sức và một tâm hồn mỏi mệt
Bà Hiếu sinh năm 1971, quê gốc Hưng Yên, vào Đồng Nai lập nghiệp bằng nghề làm vườn. Những năm tháng phơi mình dưới nắng, tiếp xúc thường xuyên với thuốc bảo vệ thực vật đã để lại dấu vết không thể xóa trên cơ thể bà: Viêm xoang, đau dạ dày, huyết áp thấp;, hạ canxi, thoái hóa đốt sống cổ, và nặng nề nhất — thoát vị đĩa đệm chèn ép dây thần kinh khiến bà đi khập khiễng một chân.
Bác sĩ bệnh viện chỉnh hình nói thẳng: phải mổ, nếu không sẽ liệt. Nhưng tỷ lệ thành công chỉ năm ăn năm thua. Con gái sợ mẹ lên bàn mổ rồi không đi được nữa, nên giữ lại. Không mổ thì chịu đau. Bà đi tứ phương — châm cứu, bấm huyệt, thuốc nam, thuốc bắc — chỉ giảm đau tức thời rồi đâu lại hoàn đó. Có những đêm, bà phải dùng một loại dầu nóng của người Miên (Cam Pu Chia) — thứ dầu mạnh đến mức bôi nhầm vào chỗ lành cũng rát suốt hai ngày mới hết. Vậy mà với cái lưng của bà, mỗi đêm vẫn phải bôi hai lần mới mong chợp mắt được đôi chút.
Cơ thể đau kéo theo tâm tính thay đổi. Bà trở nên nóng nảy, dễ bùng phát, lúc nào cũng muốn phần thắng về phía mình. Bà kể lại mà không hề che giấu: “Trước đây ai động đến là tôi nổ tung, lúc nào cũng cho mình là nhất.” Bà từng nghĩ, đời mình có lẽ cứ vậy mà chịu.
Một câu nói của chồng, và một quyết định thay đổi tất cả
Tháng 9 năm 2019, trong lúc lên thành phố trông cháu, bà nhận tin chồng tái phát bệnh trầm cảm. Đúng lúc rối bời nhất, một người anh họ ghé thăm và giới thiệu Pháp Luân Công. Ban đầu bà không tin. Trong đầu bà lúc đó là những lo toan rất thực tế: tiền bạc, công việc, con cái, cơm áo gạo tiền. Những chuyện “tâm linh” nghe có vẻ xa vời với một người làm vườn như bà.
Nhưng chồng bà — người đang mang bệnh trầm cảm — nói một câu khiến bà không thể từ chối: “Nhà có người phụ nữ không học thì đàn ông học sao được.” Nghe vừa như trách, vừa như nhờ. Cuối cùng hai vợ chồng dắt nhau đến lớp học hướng dẫn chín ngày.

Hai trái chuối và một đêm ngủ ngon đầu tiên sau nhiều năm
Ngày đầu trong lớp, bà nghe mà không hiểu, chỉ thấy buồn ngủ. Ngày thứ hai, bà thấy trong nhà chủ có buồng chuối chín. Hơn mười năm nay, dạ dày của bà không cho phép chạm tới bất kỳ thứ gì lạ. Nhưng hôm đó — không hiểu vì sao — bà ăn thử hai trái. Cơn đau ập đến ngay sau đó. Bụng quặn dữ dội suốt hai tiếng đồng hồ.
Tối về nhà, bà mở bài tập ra làm theo như đã được hướng dẫn. Không kỳ vọng nhiều. Chỉ làm thử. Vài chục phút sau, cơn đau biến mất — không giảm dần, không lưng chừng, mà là hết hẳn. Và đêm đó, bà ngủ một mạch đến sáng. Không thuốc. Không dầu nóng. Không trằn trọc. Đó là đêm ngủ ngon đầu tiên sau rất nhiều năm.
Từ đó đến nay, bà không dùng thêm một viên thuốc nào. Những căn bệnh theo bà suốt nhiều năm — xoang, dạ dày, huyết áp thấp, thoát vị đĩa đệm — lần lượt biến mất. Nhân viên y tế tại trạm xá địa phương còn nhận ra bà khi đến test Covid: “Bà này trước hay xuống lấy thuốc lắm, tháng nào cũng ít nhất ba lần.” Giờ thì không còn thấy bà nữa.
Thay đổi lớn hơn cả việc hết bệnh
Nhưng điều bà Hiếu trân quý nhất không phải là sức khỏe được phục hồi. Mà là bà bắt đầu học cách nhìn mọi thứ khác đi. Pháp Luân Công hướng người tập sống theo nguyên lý Chân – Thiện – Nhẫn: sống thật, sống lành, và biết buông bỏ — không phải chịu đựng bằng cách nén xuống, mà bằng cách thực sự thả ra những thứ đang gánh nặng trong lòng. Không dễ. Và bà không nói là dễ. Có những lúc tức vẫn còn đó. Nhưng bà học cách dừng lại trước khi bùng lên.
Một lần, hai vợ chồng đang đi xe thì có người đi xe đạp sang đường ẩu, cả hai ngã xuống. Xe hỏng, tay bà sưng to. Người kia hoảng hốt xin lỗi, đòi đền tiền. Nếu là trước kia, bà đã lớn tiếng từ lúc còn chưa đứng dậy được. Nhưng hôm đó, trong đầu bà chỉ có một suy nghĩ: “Chắc họ cũng đang sợ lắm.” Bà từ chối nhận tiền đền. Người kia ngạc nhiên. Còn bà thì thấy lòng mình nhẹ đi — nhẹ hơn cả những lần bà “thắng” trong các cuộc tranh cãi ngày trước.

Cánh tay gãy rời và một sự bình tĩnh không thể giải thích
Năm 2023, trong lúc đang cắt cây cảnh trên thang cao, bà trượt chân ngã xuống sân. Tiếng “bộp” vang lên. Cánh tay gãy rời hẳn. Vào bệnh viện, bà từ chối tiêm thuốc giảm đau và kháng sinh — vì bà thực sự không thấy đau theo cách mà người ngoài nghĩ. Bác sĩ nẹp tay, chuyển bà lên thành phố mổ bắt vít. Vết thương khô nhanh đến mức hôm sau bà đã xin ra viện về nhà luyện công ngay.
Bác sĩ dặn năm tháng mới được đi xe máy, không được bê đồ quá năm ký. Hơn một tháng sau, bà đã ra vườn cạo mủ cao su, xách thùng nước hai mươi lít như thường ngày. Hàng xóm nhìn bà như nhìn một điều gì đó nằm ngoài phạm trù họ có thể giải thích. Con gái lo lắng nhắc: “Mẹ luyện vừa thôi, không lại lòi xương ra.” Bà chỉ cười. Bà không nói mình “vượt qua đau” bằng ý chí. Bà nói: khi trong lòng không còn nỗi sợ hãi và sự oán trách, thì cơ thể cũng khác đi theo cách mà bà không hoàn toàn hiểu được — nhưng cảm nhận rất rõ ràng.
Khu vườn bây giờ
Gia đình bà Hiếu bây giờ khác đi rất nhiều so với những năm tháng trước 2019. Hai vợ chồng cùng tập luyện. Bệnh trầm cảm của chồng bà — thứ từng khiến cả nhà nặng nề — dần dần lùi xa. Không khí trong nhà dịu lại. Con cái thấy bố mẹ khỏe hơn, hiền hơn, không còn những bữa cơm căng thẳng như trước, nên cũng yên tâm và ủng hộ hết lòng.
Những người quen lâu ngày gặp lại đều hỏi cùng một câu: “Sao dạo này trông hai vợ chồng trẻ ra thế?” Mỗi buổi sáng sớm, bà ra vườn, tập vài động tác nhẹ nhàng dưới tán cây. Không ồn ào. Không phô trương. Chỉ là một người phụ nữ đứng giữa khoảng trời quen thuộc của mình, hít thở, và cảm nhận sự yên ổn mà trước đây bà chưa từng có.
Bà nói về cuộc đời theo cách của một người làm vườn: “Cuộc đời cũng như mảnh vườn. Cỏ dại không tự biến mất. Nhưng nếu mình kiên nhẫn nhổ bỏ, rồi trồng vào đó những thứ tốt lành hơn, thì sớm muộn khu vườn cũng sẽ khác.” Còn việc nó thay đổi nhanh hay chậm — có lẽ phụ thuộc vào việc mình có thực sự bắt đầu hay không.
Độc giả muốn tìm hiểu thêm về hành trình của bà Phạm Thị Hiếu có thể liên hệ trực tiếp qua số điện thoại: 0979 125 814. Bà luôn sẵn lòng chia sẻ.
