Tục bỏ mả và quan niệm về sự sống của người Jrai tại Tây Nguyên

Lễ Pơ Thi là nghi lễ tiễn biệt linh thiêng trong tục bỏ mả của người Jrai tại Tây Nguyên, đánh dấu thời khắc người sống chính thức chia tay và đưa tiễn linh hồn người khuất.

Không gian linh thiêng tại các khu rừng ma

Men theo con đường đất đỏ dẫn vào rừng ma không gian bao trùm bởi sự tĩnh lặng và hoang sơ. Những ngôi nhà mồ nằm rải rác dưới tán cây cổ thụ, có cái đơn chiếc nhưng cũng có cái kéo dài hàng chục mét với lớp rêu phong phủ đầy. Đây không chỉ là nơi an nghỉ mà còn là không gian chứa đựng những câu chuyện văn hóa sâu sắc về tập tục và thân phận con người.

Già làng A Heh giải thích rằng người dân địa phương thường duy trì hình thức sử dụng huyệt mộ chung cho các thành viên trong cùng một gia đình hoặc dòng họ. Có những trường hợp chôn cất chung cả vợ chồng hoặc cha mẹ và con cái do sự gắn kết huyết thống lâu đời. Trong một số thời điểm khó khăn, gia đình không thể chuẩn bị nhiều quan tài riêng nên phải thực hiện việc chôn cất chung trong cùng một huyệt để tiết kiệm chi phí.

Dấu vết thời gian hiện rõ qua những cọc gỗ xiêu vẹo và các bức tượng chạm khắc hình người hay con vật đã mờ nhòe theo năm tháng. Trên nền đất, người thân mang đến nhiều vật dụng như gùi, nồi niêu, quần áo để thực hiện nghi thức chia của cho người đã chết. Anh A Yh chia sẻ niềm tin rằng người quá cố vẫn cần những đồ dùng sinh hoạt thường ngày ở thế giới bên kia để tiếp tục cuộc sống mới.

Ý nghĩa của lễ Pơ thi trong đời sống cộng đồng

Theo quan niệm truyền thống, cái chết không phải sự chấm dứt hoàn toàn mà linh hồn người khuất vẫn quanh quẩn bên gia đình trong khoảng 1 đến 3 năm. Hàng ngày, người thân đều đặn mang thức ăn ra mộ, đặt vào ống tre cắm sâu xuống đất để chăm sóc linh hồn. Suốt thời kỳ để tang này, gia quyến phải tuân thủ nghiêm ngặt các điều kiêng kỵ như không mặc đồ mới hay tham gia các hoạt động vui chơi.

Lễ Pơ Thi thường được tổ chức từ tháng 1 đến tháng 4 hàng năm sau mùa thu hoạch để chính thức đưa tiễn linh hồn về với thần linh. Trong đêm chính lễ, âm thanh cồng chiêng vang vọng khắp rừng ma, hòa cùng lời khấn của chủ lễ tạo nên không gian linh thiêng. Khi nghi thức kết thúc, mọi người cùng sụp xuống ôm mặt khóc để đánh dấu thời khắc tiễn biệt cuối cùng và chấp nhận buông tay người đã khuất.

Sau buổi lễ, nhà mồ sẽ bị bỏ lại giữa rừng mà không có người chăm sóc, tượng trưng cho việc linh hồn đã thực sự ra đi và bắt đầu vòng luân hồi mới. Tuy nhiên, Pơ Thi không chỉ u buồn mà còn là ngày hội lớn với các điệu xoang nhịp nhàng và những ché rượu cần nồng nàn bên bếp lửa. Đỉnh điểm của lễ hội là nghi thức hiến tế trâu để dâng lên thần linh, cầu mong sự bảo hộ và bình an cho toàn bộ dân làng.

Theo: Báo Thanh Niên

Thanh Hóa: 6 người nhập viện cấp cứu nghi do ăn bọ xít tại xã Phú Xuân

Sáu người dân ở xã Phú Xuân, Thanh Hóa phải nhập viện cấp cứu với các triệu chứng đau bụng, buồn nôn nghi do món ngộ độc bọ xít tự chế biến vào tối qua.

Nhóm người nhập viện cấp cứu sau bữa tối có món côn trùng tự bắt

Chiều 27/5, một nhóm người tại bản Sa Lắng, xã Phú Xuân, tỉnh Thanh Hóa đã bắt khoảng 0,3kg bọ xít trên cây cà dại ven sông Mã mang về nhà chế biến món ăn. Trong bữa tối cùng ngày, 6 người gồm ông P.B.Th. (sinh năm 1966) cùng những người khác đã sử dụng món ăn này kèm thịt heo và rượu.

Đến sáng 28/5, ông Th. xuất hiện các dấu hiệu như đau bụng, buồn nôn, đau đầu, vùng vai gáy và được người thân đưa đến Bệnh viện Đa khoa Quan Hóa cấp cứu. Theo chẩn đoán ban đầu của các bác sĩ, bệnh nhân bị ngộ độc thực phẩm do thức ăn có chứa độc tố không xác định.

Tiếp sau đó, vào lúc 0h53 ngày 29/5, 5 người còn lại cùng tham gia bữa ăn tối trước đó cũng xuất hiện các triệu chứng lâm sàng tương tự như ông Th. Toàn bộ nhóm người này ngay lập tức được đưa tới bệnh viện để tiến hành các biện pháp can thiệp y tế kịp thời.

Tình trạng sức khỏe các bệnh nhân và khuyến cáo từ cơ quan chức năng

Thông tin từ UBND xã Phú Xuân ngày 30/5 cho biết, tất cả 6 bệnh nhân nghi do ngộ độc thực phẩm đã được chuyển đến Bệnh viện Đa khoa tỉnh Thanh Hóa. Sau thời gian điều trị và theo dõi sát sao, sức khỏe của các bệnh nhân hiện đã tạm thời ổn định.

Trước vụ việc này, chính quyền địa phương đã chỉ đạo Trạm y tế xã phối hợp với các cơ quan chuyên môn xác minh rõ diễn biến và nguyên nhân. Công tác kiểm tra hiện trường cũng như các thành phần trong bữa ăn đang được triển khai theo đúng quy định chuyên môn.

Đồng thời, cơ quan chức năng khuyến cáo người dân cần tuyệt đối thận trọng, không săn bắt hay chế biến các loại côn trùng như bọ xít hoặc sâu lạ làm thực phẩm. Việc sử dụng động vật không rõ nguồn gốc tiềm ẩn rủi ro lớn đối với sức khỏe cộng đồng.

Theo: Báo Dân trí

Hà Tĩnh: Tuyên phạt 9 tháng tù đối tượng tấn công cha ruột nhằm chiếm đoạt sổ đỏ

Tòa án Hà Tĩnh tuyên phạt Nguyễn Tuấn Anh 9 tháng tù sau khi bị cáo tấn công cha vì sổ đỏ nhằm lấy tiền trả các khoản nợ thua lỗ.

Mâu thuẫn từ việc cầm cố đất đai để trả nợ

Nguyễn Tuấn Anh (SN 1993, trú tại phường Sông Trí, tỉnh Hà Tĩnh) lâm vào tình trạng nợ nần do kinh doanh thua lỗ. Để tìm cách giải quyết áp lực tài chính, bị cáo nảy sinh ý định lấy giấy chứng nhận quyền sử dụng đất của gia đình mang đi cầm cố. Tuy nhiên, yêu cầu này đã bị người cha khước từ nhằm bảo toàn tài sản duy nhất che mưa nắng của ông bà ở tuổi xế chiều.

Vào một buổi sáng tháng 2 năm 2026, Tuấn Anh tìm gặp cha với một nửa chiếc kéo kim loại mang sẵn trong túi. Khi những đòi hỏi vô lý về việc giao sổ đỏ tiếp tục không được đáp ứng, sự ích kỷ đã dẫn đến hành vi bạo lực. Trong cơn quẫn bách vì nợ nần, bị cáo đã dùng hung khí tấn công vào bắp tay trái của cha mình. Sự bất lực của người làm cha mẹ hiện lên xót xa và trần trụi nhất. Người xưa vẫn bảo “Trẻ cậy cha, già cậy con”.

Hành vi này đã gây ra thương tích 3% trên cơ thể người cha. Dù tỷ lệ thương tật không lớn, nhưng vụ việc đã gây chấn động dư luận địa phương về hành vi xâm phạm nghiêm trọng đến sức khỏe của đấng sinh thành. Ngay sau khi sự việc xảy ra, cơ quan chức năng đã vào cuộc điều tra và xử lý theo đúng trình tự pháp luật.

Bản án hình sự và nỗ lực răn đe của pháp luật

Tại phiên xử của Tòa án nhân dân khu vực 2 Hà Tĩnh, Hội đồng xét xử đánh giá hành vi của bị cáo là vi phạm nghiêm trọng chuẩn mực đạo đức và pháp luật,. Đáng chú ý, tại tòa, người cha đã gửi đơn xin giảm nhẹ hình phạt cho con trai. Sự bao dung này cho thấy nỗ lực của gia đình trong việc giữ lại chút nhân tính cuối cùng cho bị cáo. Phán quyết của Tòa án lúc này không chỉ để định danh tội lỗi mà còn là điểm dừng bắt buộc cho kẻ đã đánh rơi chữ hiếu.

Hội đồng xét xử nhận định cần có một bản án đủ sức răn đe để giáo dục riêng và phòng ngừa chung cho xã hội. Do đó, tòa đã tuyên phạt Nguyễn Tuấn Anh 9 tháng tù giam về tội “Cố ý gây thương tích”. Phán quyết này nhằm xác lập ranh giới pháp lý cần thiết đối với các hành vi xâm phạm tình thân vì mục đích vật chất.

Kết thúc phiên tòa, bị cáo lặng lẽ rời đi để chấp hành án phạt mà không có người thân đưa tiễn. Bản án 9 tháng tù được coi là khoảng lặng cần thiết để Tuấn Anh nhìn nhận lại lỗi lầm và trách nhiệm của bản thân. Cơ quan chức năng hy vọng sau thời gian cải tạo, bị cáo sẽ phục thiện và nhận thức rõ hơn về giá trị đạo hiếu.

Theo: Báo Công lý

Mỹ bắn tên lửa vào tàu hàng hướng tới cảng của Iran

Mỹ bắn tên lửa vô hiệu hóa tàu hàng Lian Star hướng về Iran sau nhiều cảnh báo. Hoạt động này nhằm thực thi lệnh phong tỏa hải quân tại vùng Vịnh này.

Mỹ bắn tên lửa chặn đứng tàu hàng phớt lờ cảnh báo

Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) vừa thông báo về một vụ can thiệp quân sự nhắm vào tàu chở hàng dân sự trên vùng biển quốc tế. Theo thông tin được công bố vào ngày 30 tháng 5, lực lượng quân sự Mỹ đã phóng tên lửa vào buồng máy của con tàu mang tên Lian Star khi phương tiện này đang tìm cách di chuyển về phía một cảng của Iran. Hành động này được thực hiện nhằm ngăn chặn các hoạt động vận tải không tuân thủ quy định phong tỏa hiện hành trong khu vực.

Sự việc diễn ra sau khi tàu Lian Star treo cờ Gambia phớt lờ hơn 20 lời cảnh báo liên tiếp từ phía quân đội Mỹ. Một máy bay trực chiến đã được điều động để khai hỏa tên lửa Hellfire trực diện vào khu vực động cơ nhằm vô hiệu hóa khả năng di chuyển của con tàu. Sau khi trúng tên lửa, tàu Lian Star đã dừng lại hoàn toàn và không còn khả năng tiếp tục hành trình hướng đến lãnh thổ Iran như kế hoạch ban đầu.

Đại diện CENTCOM hiện chưa cung cấp thông tin chi tiết về tình trạng sức khỏe của thủy thủ đoàn hay các thương vong có thể xảy ra sau vụ tấn công. Đây là một phần trong chiến dịch kiểm soát hàng hải quy mô lớn mà Mỹ đang triển khai tại vùng Vịnh. Theo báo cáo, lực lượng Mỹ đã vô hiệu hóa tổng cộng 5 tàu thương mại và buộc 116 tàu khác phải chuyển hướng kể từ khi lệnh phong tỏa có hiệu lực.

Duy trì phong tỏa và căng thẳng leo thang tại vịnh Hormuz

Chiến dịch phong tỏa hải quân được phía Mỹ bắt đầu thực thi từ ngày 13/4, áp dụng đối với tàu bè của mọi quốc gia ra vào các cảng và khu vực ven biển của Iran. Phạm vi phong tỏa bao trùm toàn bộ các cảng tại vịnh Ba Tư và vịnh Oman. Biện pháp cứng rắn này được thực hiện trong bối cảnh Washington cáo buộc Tehran đang tìm cách chặn đứng lưu thông qua eo biển Hormuz, một cửa ngõ huyết mạch của năng lượng toàn cầu.

Dù thỏa thuận ngừng bắn ký kết từ ngày 08/4 phần lớn vẫn được duy trì, tình hình thực địa vẫn ghi nhận nhiều đợt giao tranh lẻ tẻ. Truyền thông nhà nước Iran dẫn lời quân đội nước này khẳng định lực lượng phòng không của họ đã bắn hạ một thiết bị bay không người lái thuộc về Mỹ và Israel. Trong khi đó, các quan chức quân sự Mỹ khẳng định lực lượng của họ vẫn duy trì sự hiện diện và trạng thái cảnh giác cao độ trên khắp khu vực.

Trên phương diện chính trị, cựu Tổng thống Donald Trump từng đề cập đến khả năng dỡ bỏ phong tỏa trên mạng xã hội Truth Social, nhưng thực tế các hoạt động kiểm soát vẫn được duy trì nghiêm ngặt. Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth nhấn mạnh rằng Washington hoàn toàn có khả năng tái khởi động xung đột nếu thấy cần thiết. Hiện tại, các cuộc đàm phán về một giải pháp lâu dài nhằm mở lại eo biển Hormuz vẫn chưa đạt được sự đồng thuận cuối cùng giữa các bên.

Theo: Báo Thanh Niên

Tàu chiến đấu ven biển LCS – Tương lai bất định của hạm đội Hải quân Mỹ 60 tỷ USD

Dự án tàu chiến đấu ven biển LCS của Hải quân Mỹ đang bị chỉ trích nặng nề vì lãng phí và kém hiệu quả ngay khi chiếc cuối cùng vừa được biên chế.

Phân tích hiệu quả thực chiến của tàu chiến đấu ven biển LCS

Hải quân Mỹ vừa tổ chức lễ biên chế USS Cleveland, con tàu thứ 35 và cũng là chiếc cuối cùng trong chương trình tàu chiến đấu ven biển (LCS). Sự kiện này khép lại một chương trình mua sắm vũ khí gây nhiều tranh cãi trong suốt hai thập kỷ qua. Dù giới chức hải quân Mỹ đưa ra những nhận định lạc quan về sức mạnh của con tàu, nhưng dư luận và nhiều nhà quan sát lại bày tỏ sự hoài nghi sâu sắc, gọi đây là một “thử nghiệm thất bại”.

Chương trình LCS bắt đầu từ năm 2004 với mục tiêu xây dựng một lực lượng tàu nhỏ, nhanh và linh hoạt để hoạt động tại các vùng nước nông gần bờ. Tuy nhiên, thực tế đã diễn ra khác xa kỳ vọng ban đầu. Theo ước tính, dự án này đã tiêu tốn từ 60 tỷ đến 100 tỷ USD, biến nó thành một trong những vụ lãng phí lớn nhất của quân đội.

. Thay vì mục tiêu sở hữu 56 tàu với chi phí dưới 30 tỷ USD, Hải quân Mỹ cuối cùng chỉ nhận được 35 chiếc với giá thành mỗi tàu đội lên gấp đôi so với dự kiến. Tháng 3/2004, hải quân Mỹ đặt canh bạc lớn khi yêu cầu tập đoàn Lockheed Martin và công ty Austal của Australia đóng 4 chiếc LCS mỗi năm, với mục tiêu sở hữu 49 trong tổng số 56 tàu LCS vào năm 2019 với tổng chi phí chưa đến 30 tỷ USD.

Sai lầm trong thiết kế và rủi ro từ tàu chiến đấu ven biển

Nguyên nhân dẫn đến sự thất bại này được cho là bắt nguồn từ những quyết định vội vã trong thiết k. Việc duy trì song song hai lớp tàu khác nhau — lớp Freedom vỏ thép và lớp Independence vỏ nhôm — đã làm phức tạp hóa hệ thống hậu cần và chuỗi cung ứng. Hệ thống động cơ phản lực dòng nước (pump-jet) dù giúp tàu hoạt động ở vùng nước nông nhưng lại thường xuyên gặp sự cố nghiêm trọng, khiến nhiều chiến hạm phải nằm cảng sửa chữa nhiều tháng, thậm chí hàng năm trời.

Hiện nay, giới chuyên gia quân sự đang đặt câu hỏi về khả năng thực chiến của hạm đội này. Cựu đại tá Carl Schuster nhận định rằng LCS thiếu năng lực phòng không đủ mạnh, dễ dàng trở thành mục tiêu của tên lửa hành trình và máy bay không người lái. Trong nhiều kịch bản xung đột, lớp tàu này bị đánh giá là gần như bất lực.

Với sự xuất hiện của lớp hộ vệ hạm mới FF(X), tương lai của các tàu LCS ngày càng trở nên mờ mị. Nhiều chuyên gia dự đoán Hải quân Mỹ sẽ lặng lẽ loại biên dần các tàu này trong vài năm tới để thay thế bằng những phương tiện hiệu quả hơn.

Theo: VnExpress

Sức khỏe ông Trump được bác sĩ đánh giá ở mức xuất sắc

Bác sĩ Sean Barbabella vừa công bố báo cáo cho thấy sức khỏe ông Trump đang ở trạng thái xuất sắc, đủ khả năng thực hiện mọi nhiệm vụ của một nguyên thủ.

Sức khỏe ông Trump ổn định qua các đợt kiểm tra định kỳ

Trong bản báo cáo y tế được công bố vào ngày 29/5, bác sĩ Sean Barbabella xác nhận rằng nhà lãnh đạo Mỹ vẫn duy trì một tình trạng thể chất rất tốt. Các kết quả kiểm tra chuyên sâu cho thấy chức năng tim mạch, phổi và hệ thần kinh của ông đều hoạt động mạnh khỏe, không có dấu hiệu bất thường đáng ngại nào. Dựa trên những chỉ số này, đội ngũ y tế khẳng định ông hoàn toàn đủ năng lực để đảm đương các trọng trách quốc gia và thực hiện mọi nhiệm vụ của một nguyên thủ.

Trước đó vào ngày 26/5, ông Trump đã có chuyến thăm đến Trung tâm Quân y Quốc gia Walter Reed để tiến hành các thủ tục kiểm tra định kỳ. Đây là lần thăm khám thứ ba của ông trong vòng 13 tháng qua, một tần suất cho thấy sự chú trọng nhất định đối với việc theo dõi thể trạng. Ngay sau khi kết thúc buổi khám, ông cũng đã trực tiếp lên tiếng trấn an dư luận khi tuyên bố rằng mọi kết quả thu được đều ở trạng thái hoàn hảo.

Sự kiện kiểm tra y tế lần này nhận được sự quan tâm lớn từ dư luận quốc tế cũng như giới quan sát. Nguyên nhân xuất phát từ việc trong năm qua, một số hình ảnh chụp được cho thấy có những dấu hiệu sưng tấy ở mắt cá chân, các vết bầm trên tay và tình trạng nổi mẩn đỏ ở vùng cổ của ông. Chính những chi tiết này đã khiến phía Nhà Trắng nhiều lần phải đưa ra các thông tin giải thích chi tiết nhằm xua tan những nghi ngại về tình hình sức khỏe thực tế của ông.

Những chỉ số cụ thể và lời khuyên từ bác sĩ chuyên khoa

Đi sâu vào chi tiết kỹ thuật, bản ghi nhớ của bác sĩ Barbabella có đề cập đến tình trạng sưng nhẹ ở phần cẳng chân dưới. Tuy nhiên, báo cáo cũng nhấn mạnh rằng triệu chứng này đã có sự cải thiện rõ rệt so với kết quả ghi nhận từ năm ngoái. Đối với các vết bầm ở tay, giới chuyên môn mô tả đây là một phản ứng lành tính và phổ biến, thường gặp ở những người có thói quen bắt tay thường xuyên trong khi đang sử dụng thuốc aspirin để hỗ trợ phòng ngừa các bệnh lý về tim mạch.

Mặc dù đưa ra nhiều đánh giá tích cực, báo cáo y tế lần này lại không đề cập đến nguyên nhân cụ thể khiến ông phải điều trị vùng da ở cổ vào tháng 3 vừa qua. Bên cạnh đó, các thông tin về việc liệu ông có thực hiện thêm đợt chụp cộng hưởng từ nào khác sau lần kiểm tra vào tháng 10 năm ngoái hay không cũng không được làm rõ trong văn bản. Đây là những chi tiết nhỏ mà giới quan sát cho rằng vẫn còn thiếu vắng trong bức tranh toàn cảnh về hồ sơ bệnh lý của ông.

Ở khía cạnh tinh thần, kết quả khám thần kinh toàn diện xác nhận trạng thái tâm lý của ông hoàn toàn bình thường, bao gồm cả các bài kiểm tra sàng lọc về trầm cảm hay lo âu. Dù sức khỏe tổng thể được đánh giá cao, bác sĩ vẫn đưa ra những khuyến nghị cụ thể để duy trì phong độ lâu dài. Theo đó, ông được khuyên nên duy trì việc dùng aspirin liều thấp, cải thiện chế độ ăn uống, tích cực tăng cường các hoạt động thể chất và kiên trì với nỗ lực giảm bớt trọng lượng cơ thể.

Theo: Báo Thanh Niên

Thế giằng co Mỹ – Iran và kịch bản đàm phán khó lường

Cuộc họp tại Nhà Trắng về lệnh ngừng bắn với Tehran kết thúc mà không có tuyên bố chung, cho thấy thế giằng co Mỹ – Iran vẫn đang ở giai đoạn bế tắc.

Thế giằng co Mỹ – Iran trong bối cảnh các bên chưa đạt thỏa thuận

Diễn biến tại Washington hôm 30/5 ghi nhận một cuộc thảo luận kéo dài hai tiếng tại Phòng Tình huống của Nhà Trắng do Tổng thống Donald Trump chủ trì. Nội dung trọng tâm xoay quanh đề xuất gia hạn lệnh ngừng bắn với Iran thêm 60 ngày, tuy nhiên buổi làm việc đã kết thúc mà không có bất kỳ tuyên bố chính thức nào được đưa ra. Điều này khiến giới quan sát đặt dấu hỏi về khả năng đạt được một thỏa thuận thực chất hay các bên vẫn chọn cách duy trì trạng thái hiện tại.

Một nguồn tin từ Nhà Trắng cho biết lập trường của Washington vẫn là ưu tiên bảo vệ lợi ích quốc gia và ngăn chặn việc Tehran sở hữu vũ khí hạt nhân. Trên mạng xã hội, ông Trump đã yêu cầu Iran phải mở cửa ngay lập tức eo biển Hormuz cho hoạt động hàng hải quốc tế mà không được thu phí. Đồng thời, nhà lãnh đạo Mỹ cũng đề cập đến khả năng dỡ bỏ phong tỏa hải quân để tàu thuyền rời vùng biển Trung Đông, dù hiệu quả thực tế của động thái này vẫn chưa được làm rõ.

Phía Tehran nhanh chóng đưa ra những phản hồi mang tính đối trọng thông qua Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Esmaeil Baghaei. Ông Baghaei tuyên bố rằng quyền quản lý eo biển Hormuz thuộc về Iran và Oman, đồng thời khẳng định tuyến hàng hải này chỉ mở lại theo các điều kiện của Tehran sau khi Mỹ dỡ bỏ hoàn toàn lệnh phong tỏa. Dù các kênh liên lạc giữa hai bên vẫn được duy trì, nhưng theo giới chức Iran, đôi bên vẫn chưa thể thống nhất được các văn bản ghi nhớ làm nền tảng cho một thỏa thuận chính thức.

Lựa chọn khó khăn của Washington nhằm thoát khỏi thế tiến thoái lưỡng nan

Sau hơn ba tháng kể từ khi phát động chiến dịch tấn công phối hợp với Israel, chính quyền ông Trump đang đối mặt với thực tế là các yêu cầu ban đầu chưa mang lại kết quả như mong đợi. Giới phân tích từ tạp chí Foreign Affairs nhận định rằng Washington đang rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan khi Tehran không có dấu hiệu thay đổi lập trường trước áp lực. Trong bối cảnh hiện nay, Mỹ khó có thể tìm thấy một giải pháp toàn diện mà chỉ có thể cân nhắc giữa những lựa chọn ít rủi ro hơn để tránh thiệt hại kéo dài.

Kịch bản đầu tiên là duy trì phong tỏa để gây sức ép kinh tế, nhưng điều này tiềm ẩn nguy cơ gây đứt gãy chuỗi cung ứng năng lượng toàn cầu trong mùa hè khi Iran coi đây là cuộc chiến sinh tồn. Nếu lựa chọn leo thang quân sự, Mỹ phải đối mặt với rủi ro Tehran tấn công trả đũa vào các nước láng giềng, làm tê liệt sản xuất dầu tại khu vực Trung Đông. Một phương án khác là Washington đơn phương rút lui và tuyên bố kết thúc chiến dịch, song điều này sẽ ảnh hưởng đến uy tín chính trị của cá nhân ông Trump và các mục tiêu an ninh hàng hải đã đề ra.

Giải pháp khả thi nhất lúc này được giới chuyên gia đánh giá là một thỏa thuận nhượng bộ, trong đó Mỹ dỡ bỏ phong tỏa và giải phóng tài sản bị đóng băng cho Tehran. Đổi lại, Iran sẽ phải tạm dừng chương trình hạt nhân và mở cửa lại eo biển Hormuz, đồng thời giữ lại kho tên lửa như một biện pháp phòng vệ tự thân. Tuy nhiên, để thỏa thuận này đi vào thực tế, Iran cần những cam kết vững chắc từ phía Mỹ nhằm đảm bảo sự ổn định của chính sách trong tương lai, tránh tình trạng thay đổi lập trường đột ngột.

Theo: Báo Thanh Niên

Giá dầu thế giới ghi nhận mức giảm mạnh nhất trong sáu năm qua

Thị trường dầu mỏ vừa trải qua một tháng 5 đầy biến động khi giới đầu tư ồ ạt bán tháo trước triển vọng hòa bình tại khu vực Trung Đông đầy căng thẳng.

Giá dầu thế giới và áp lực từ triển vọng hòa bình

Khép lại phiên giao dịch ngày 29/5, thị trường năng lượng chứng kiến một đợt điều chỉnh sâu chưa từng thấy trong nhiều năm qua. Giá dầu Brent giảm 1,7%, xuống mốc 91 USD/thùng, trong khi dầu thô WTI của Mỹ cũng mất đi tỷ lệ tương đương để lùi về mức 87,3 USD/thùng. Đây là những con số phản ánh tâm lý thận trọng nhưng cũng đầy kỳ vọng của các nhà giao dịch trên các sàn quốc tế lớn.

Tính chung trong toàn bộ tháng 5, dầu Brent đã lao dốc hơn 19%, đánh dấu tháng giảm giá mạnh nhất kể từ thời điểm đại dịch Covid-19 bùng phát vào tháng 3/2020. Dầu WTI cũng không nằm ngoài xu hướng khi mất gần 17%, ghi nhận mức sụt giảm theo tháng lớn nhất kể từ tháng 4/2025. Những biến động này cho thấy sự thay đổi nhanh chóng trong dự báo của giới đầu tư về tương lai nguồn cung dầu mỏ.

Sự sụt giảm này diễn ra trong bối cảnh các nỗ lực ngoại giao đang được đẩy mạnh để giải quyết xung đột tại Trung Đông. Giới quan sát cho rằng các tín hiệu tích cực từ bàn đàm phán đã trực tiếp tháo bớt áp lực lên giá năng lượng toàn cầu. Khi nỗi lo về sự đứt gãy nguồn cung qua các tuyến hàng hải quan trọng vơi đi, dòng vốn đầu tư bắt đầu rút khỏi dầu thô.

Giá dầu thế giới đứng trước kỳ vọng về thỏa thuận hạt nhân

Áp lực giảm giá xuất hiện rõ rệt khi thị trường ngày càng tin tưởng vào việc Mỹ và Iran sẽ đạt được bước tiến quan trọng. Mục tiêu hàng đầu là khôi phục hoạt động vận tải qua eo biển Hormuz, tuyến đường chiến lược từng đảm nhận 20% lượng dầu thô toàn cầu. Việc khai thông con đường này được coi là chìa khóa để ổn định lại dòng chảy năng lượng vốn bị gián đoạn.

Trong giai đoạn trước đó, chính những căng thẳng địa chính trị liên tục leo thang đã đẩy giá dầu Brent có lúc vượt ngưỡng 120 USD/thùng. Tuy nhiên, sự thay đổi trong thái độ của các bên tham gia đàm phán đã khiến biểu đồ giá nhanh chóng đảo chiều đi xuống. Thị trường đang điều chỉnh để thích nghi với kịch bản các rủi ro tại Trung Đông sớm được kiểm soát và đưa vào lộ trình hòa dịu.

Ngày 29/5, diễn biến tại Washington cho thấy những nỗ lực cụ thể để hiện thực hóa các cam kết hòa bình cho khu vực. Các điều kiện then chốt đã được đưa ra thảo luận, bao gồm việc đảm bảo tự do hàng hải và các cam kết hạt nhân. Một quan chức chính phủ Mỹ chia sẻ rằng bất kỳ thỏa thuận nào được ký kết cũng phải đảm bảo các lợi ích an ninh hàng hải quốc tế

Theo: Báo Dân trí

Căng thẳng Trung Đông: Oman phát hiện vật thể nghi thủy lôi tại Hor

Tối 30/5, giới chức Oman phát lệnh cảnh báo hàng hải sau khi phát hiện vật thể nghi thủy lôi tại Hormuz, trong khi chiến sự Israel – Lebanon tiếp tục leo thang.

Căng thẳng Trung Đông: Mối đe dọa thủy lôi và hoạt động hàng hải

Vào tối ngày 30/5 theo giờ Việt Nam, Trung tâm An ninh Hàng hải của Oman đã phát đi thông báo khẩn cấp về sự xuất hiện của một vật thể lạ. Vật thể này được phát hiện đang nổi ở phía tây vùng lưu thông ven bờ thuộc eo biển Hormuz, nằm trong phạm vi lãnh hải của quốc gia này. Cơ quan chức năng Oman đã kêu gọi tất cả các phương tiện đường thủy, từ tàu thương mại lớn đến ngư dân địa phương, phải duy trì sự cảnh giác cao độ khi di chuyển qua khu vực. Họ nhấn mạnh yêu cầu các tàu thuyền tránh xa vật thể khả nghi và lập tức báo cáo mọi diễn biến bất thường để đảm bảo an toàn cho tuyến đường thủy huyết mạch.

Sự kiện này gợi nhắc lại những báo cáo an ninh đáng lo ngại từ hồi tháng 4, khi tờ Washington Post dẫn nguồn tin từ các nhà lập pháp Mỹ cho biết Iran có thể đã rải hàng chục quả thủy lôi. Các thiết bị này được cho là sử dụng công nghệ định vị GPS để điều khiển từ xa, khiến việc phát hiện bằng các phương pháp thông thường trở nên vô cùng khó khăn. Ngay tại thời điểm đó, Lực lượng Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) cũng đã đưa ra cảnh báo về một khu vực nguy hiểm rộng tới 1.400km2, tương đương với 14 lần diện tích thủ đô Paris. Những diễn biến này tạo nên một bầu không khí đầy bất trắc cho các hoạt động giao thương qua eo biển vốn chiếm vị trí chiến lược toàn cầu này.

Tuy nhiên, phía Iran vẫn khẳng định khả năng kiểm soát tình hình khi tuyên bố các đơn vị hải quân thuộc IRGC đã điều phối thành công 20 tàu thuyền đi qua eo biển Hormuz chỉ trong vòng 24 giờ qua. Phản ứng trước những thách thức về an ninh hàng hải, Tổng thống Mỹ Donald Trump từng tuyên bố mong muốn eo biển này phải được mở cửa ngay lập tức và không thu phí. Ông nhấn mạnh yêu cầu bảo đảm hoạt động vận tải không bị hạn chế theo cả hai chiều để duy trì sự ổn định của thị trường năng lượng thế giới. Hiện tại, các tàu thuyền đang neo đậu ngoài khơi cảng Khasab của Oman, vốn ghi nhận từ ngày 17/5, vẫn đang theo dõi sát sao tình hình để quyết định lộ trình tiếp theo.

Căng thẳng Trung Đông: Giao tranh biên giới và những lằn ranh đỏ

Song song với những mối nguy trên biển, tình hình trên bộ tại biên giới phía nam Lebanon cũng chứng kiến sự leo thang nghiêm trọng trong ngày 30/5. Quân đội Israel đã thực hiện hàng loạt cuộc tấn công sau khi yêu cầu cư dân tại hơn mười địa điểm phải sơ tán khẩn cấp. Động thái này diễn ra ngay sau tuyên bố của Thủ tướng Benjamin Netanyahu về việc quân đội nước này đã thâm nhập sâu hơn vào lãnh thổ Lebanon. Tại khu vực gần thành phố Nabatieh, hai binh sĩ Lebanon đã bị thương nặng sau một đợt tấn công bằng máy bay không người lái của Israel khi họ đang di chuyển trong xe.

Đáp trả các đợt tấn công, nhóm vũ trang Hezbollah khẳng định đã thực hiện các đợt bắn rocket nhắm vào thành phố Kiryat Shmona ở phía bắc Israel. Nhóm này cũng thông tin về một đợt phục kích thành công nhắm vào binh sĩ Israel tại thị trấn Ghandouriyeh, buộc đối phương phải rút lui. Ngoài ra, các căn cứ quân sự của Israel ở miền bắc cũng trở thành mục tiêu của các loại đạn đạo từ phía Hezbollah trong suốt ngày 30/5. Những cuộc giao tranh trực diện này đang đẩy khu vực vào một vòng xoáy bạo lực mới, khiến triển vọng về một giải pháp hòa bình trở nên xa vời hơn bao giờ hết.

Trên mặt trận ngoại giao, Mỹ cảnh báo khả năng tái khởi động cuộc chiến với Iran nếu các điều kiện về hạt nhân không được đáp ứng. Sau cuộc họp tại Phòng Tình huống ngày 29/5, Tổng thống Trump vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng về một thỏa thuận tiềm năng. Phía Mỹ đặt ra những “lằn ranh đỏ” nghiêm ngặt, bao gồm yêu cầu Tehran vĩnh viễn không được phát triển vũ khí hạt nhân và đảm bảo tự do hàng hải tại Hormuz. Trong khi đó, tại Đối thoại Shangri-La ở Singapore, lãnh đạo quân sự Mỹ khẳng định Washington hoàn toàn đủ năng lực để phản ứng quân sự nếu cần thiết. Các lực lượng thuộc Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) tuyên bố vẫn duy trì sự hiện diện và cảnh giác cao độ trên khắp khu vực để sẵn sàng đối phó với mọi tình huống.

Theo: Báo Tuổi Trẻ

Người đàn bà hay cãi học cách không nói gì

Buổi sáng không ai nhờ

Buổi sáng sau trận mưa, con ngõ bê tông vẫn còn đọng mùi đất ẩm. Bà Vân ra khỏi cổng lúc trời chưa sáng hẳn, tay cầm chiếc chổi tre đã mòn vẹt đầu. Không ai nhờ. Không ai biết giờ này bà dậy. Tiếng chổi lẹt xẹt trên nền bê tông đều đặn trong cái yên tĩnh của xóm nhỏ. Bà quét sân nhà mình, rồi quét luôn ra phần đường chung, rồi quét tiếp đoạn vỉa hè trước nhà hàng xóm. Cứ thế, đều như một thói quen đã ăn vào người từ lúc nào không hay.

Ở tuổi 76, trông bà Nguyễn Thị Vân không có vẻ gì của người vừa đi qua gần ba mươi năm bệnh tật. Bà chỉ là một bà cụ đang quét đường buổi sáng, cần mẫn và lặng lẽ. Nhưng ai từng thấy bà những năm cuối thập niên 1990, khi bà không dám trở mình mạnh lúc ngủ vì sợ nhà cửa xoay vòng, hẳn sẽ hiểu cái sự bình thường của buổi sáng này không tầm thường chút nào.

Cái năm chồng mất

Năm 1995, chồng bà đột ngột qua đời. Bà không kể nhiều về chuyện đó, chỉ nói: “Từ đó trở đi tôi bệnh liên miên.” Như thể cái mất mát ấy không cần giải thích thêm gì — nó chỉ ở đó, và thân xác bà phản ứng theo cách của nó. Triệu chứng đầu tiên là cảm giác lâng lâng trong đầu, hoa mắt, chóng mặt. Thoạt đầu bà nghĩ do mệt mỏi, do buồn, rồi sẽ qua. Nhưng nó không qua.

Có những đêm bà nằm mà không dám trở mình mạnh — chỉ cần xoay người đột ngột là cảm giác như cả căn phòng đảo lộn, trần nhà và sàn nhà đổi chỗ cho nhau. Nhiều lần phải gọi xe cấp cứu. Bệnh viện kết luận: thiểu năng tuần hoàn máu não. Sau thêm chẩn đoán thần kinh. Thuốc thần kinh thì gây đau dạ dày, thêm một bệnh nữa chồng vào. Rồi đau vai gáy, đau nhức không chịu được.

Bà đi châm cứu, hết châm cứu lại uống thuốc Tây, hết thuốc Tây chuyển sang thuốc Bắc vì không chịu được tác dụng phụ nữa. Cái ngăn kéo bàn nhà bà giai đoạn đó chứa đủ thứ: toa thuốc, giấy hẹn tái khám, vỉ thuốc còn dở, túi thuốc Bắc đã sắc xong hong khô. Mùi thuốc Bắc thấm vào vải rèm, vào gỗ tủ, thành cái mùi nền của căn nhà.

Năm 2007, hai đứa cháu ra đời cùng một tháng

Năm 2007, con gái bà sinh cháu ngoại. Chưa kịp thở thì con dâu bà sinh tiếp cháu nội — hai đứa cách nhau chỉ mấy ngày. Bà chạy từ nhà con gái sang nhà con trai, từ nhà con trai quay lại nhà con gái, người phụ nữ đang bệnh trở thành bà nội bà ngoại trong vòng chưa đầy một tháng. “Tôi đi chăm cháu nhưng phải mang thuốc Bắc theo, đi sắc để uống vì đau không chịu được,” bà kể, giọng không có gì đặc biệt, như thể đó là chuyện hiển nhiên.

Cái hình ảnh ấy — một bà cụ tất tả giữa hai căn nhà, một tay bế cháu một tay xách túi thuốc Bắc — nghe vừa buồn cười vừa xót. Bà không nghĩ mình đáng thương, bà chỉ làm những gì cần làm. Những năm tiếp theo, bà lên Hà Nội chụp cộng hưởng từ ở Bạch Mai, về Vinh chụp lại ở bệnh viện tâm thần, lấy thêm thuốc. Bệnh không nặng thêm nhưng cũng không bớt. Bà học cách sống cùng nó — không trở mình đột ngột, không đứng lên nhanh, không để đầu quá thấp khi cúi. Những thứ người bình thường không cần nghĩ đến, bà phải nhớ từng ngày.

học cách không nói gì
Một người phụ nữ từng sống cùng bệnh tật, nay sống cùng sự an nhiên. (Ảnh: Khai Mở)

Con dâu và cuốn sách đem về

Năm 2014, con dâu bà đưa về một cuốn sách và hỏi bà có muốn thử không. Lúc đó con dâu bà cũng chưa tập luyện, chị chỉ biết có người quen đang theo Pháp Luân Đại Pháp và thấy khỏe hơn. Bà Vân cầm cuốn sách, lật qua, không mặn không lạnh. Nhưng bà đã uống đủ thứ thuốc rồi — thêm một cái thử cũng không mất gì. Con trai bà phản ứng theo cách anh vẫn hay làm: không cấm hẳn, nhưng lo. “Mẹ thấy tốt thì mẹ tập, nhưng đừng ra ngoài nói lung tung,” anh nói.

Bà nghe. Không cãi lại. Với người phụ nữ từng không chịu thua ai trong bất kỳ cuộc tranh luận nào, cái im lặng đó đã là một điều gì đó khác rồi, dù chính bà cũng chưa nhận ra.

Cái thứ thay đổi trước tiên không phải là bệnh

Cơ thể bà thay đổi dần — cái hoa mắt chóng mặt giảm đi, rồi bớt hẳn, rồi biến mất theo cách bà chỉ nhận ra khi hồi tưởng lại. Đau vai gáy cũng vậy. Bà không còn lo mỗi sáng trước khi trở mình. Không còn túi thuốc Bắc trong ngăn kéo. Nhưng thứ bà nhận ra trước không phải là bệnh — một buổi sáng bà ra sân, thấy cái chậu ai đó để chắn đường, bà nhấc sang bên và quét tiếp. Chỉ vậy thôi, không thở dài, không bực trong bụng, không cần biết của ai.

Bà đứng đó một lúc sau khi quét xong, không hiểu sao sáng nay mình nhẹ hơn mọi khi. Hồi còn làm việc, người trong xóm hay gọi bà là “người không ai cãi lại được” — không phải vì bà đúng, mà vì bà dai. Cái gì bà thấy không đúng, bà nói đến khi đối phương không còn hơi để đáp mới thôi. “Tôi mà thua ai thì không chịu được,” bà nhớ lại, nụ cười hiền trên khuôn mặt nhiều nếp nhăn. Cái tính ấy khiến cuộc sống của bà luôn trong trạng thái căng thẳng, và cái căng thẳng ấy bà không biết mình đang vác cho đến khi nó bắt đầu nhẹ bớt.

học cách không nói gì
Một buổi luyện công sáng dưới tán cây, một ngày mới đầy năng lượng. (Ảnh: Khai Mở)

Trận mưa và ông hàng xóm

Hôm mưa lớn, đất đỏ từ khoảnh đất trống nhà ông hàng xóm tràn ra đường chung cả xóm. Bà cầm chổi ra quét, vừa quét vừa lẩm bẩm gần như không chủ đích: “Đất nhà ông tràn ra nhiều thế…” Ông hàng xóm nghe thấy và nổ — không chỉ bực mà quát, chửi, giọng to đến cả đoạn ngõ nghe thấy. Kỳ lạ là ông không chửi bà, ông chửi những người khác mà ông cho là hay tụm lại nói xấu chuyện nhà ông.

Câu nói của bà chỉ là cái cớ để ông xả một thứ đã tích từ lâu. Bà đứng đó, không nói gì. Không phải không có phản ứng — bên trong bà vẫn có thứ gì đó dậy lên, cái bản năng cũ muốn nói lại, muốn chỉ thẳng vào đống bùn mà nói rõ đất từ đâu ra. Nhưng bà giữ lại và tiếp tục cầm chổi.

Con trai bà đứng gần, thấy mẹ bị mắng không có lý, không chịu được: “Sao chú nói nhiều thế? Mẹ cháu có nói gì đâu mà chú cứ cằn nhằn mãi.” Ông hàng xóm khựng lại rồi im. Sáng hôm sau, ông đi ra khi thấy bà quét. “Tôi không phải nói bà đâu,” ông nói, giọng khác hẳn. “Tôi bực những người hay tụm lại nói chuyện nhà người khác. Bà là người tốt — từ hồi bà tu luyện cái đó tôi thấy bà không tham gia mấy chuyện đó nữa.” Ông nói lời xin lỗi ngắn rồi quay vào. Bà đứng đó, không cảm thấy mình thắng, không cảm thấy cần được xác nhận. Chỉ thấy cái sự bình lặng của một buổi sáng đã quét xong, không còn gì cần bận tâm.

Con dâu, 37 ký và chuyện hai mẹ con không chào nhau

Trước khi cưới, con trai bà không dám cho bà gặp mặt cô gái anh chọn vì sợ bà phản đối. Đến hôm cưới bà mới hiểu tại sao — cô dâu nhỏ và gầy đến mức bà ngạc nhiên thực sự, chỉ 36, 37 cân. Mỗi lần có thai lại dọa sảy. Sức khỏe yếu, tính tình khó — hai mẹ chồng nàng dâu sống trong một nhà mà gần như không nhìn mặt nhau. Con dâu không chào bà một câu, bà cũng không chủ động. “Hai mẹ con không khi nào nói chuyện được với nhau,” bà kể, không phán xét, chỉ ghi nhận.

Năm 2019, con dâu bà bắt đầu tập luyện cùng — không phải bà thuyết phục, chị tự quyết định sau nhiều năm nhìn mẹ chồng thay đổi. Cái thay đổi ở con dâu bà nhanh hơn bà nghĩ, không chỉ sức khỏe mà cả cái cách chị ứng xử trong nhà. Bà không mô tả bằng những từ to, chỉ nói: “Nó quay một góc 180 độ. Bây giờ sống hoà nhã, nhà êm ấm.” Hiện giờ con dâu bà là hiệu trưởng một trường mầm non trong thành phố — người đàn bà 37 cân ngày đám cưới, dọa sảy liên tục, nay quản lý cả một cơ sở giáo dục. Bà nhìn con dâu với cái nhìn của người đã từng không chào nhau mà nay ngồi học chung mỗi tối, không có từ nào thích hợp hơn là lạ.

Tối thứ Tư, tối Chủ nhật và ba bà cháu

học cách không nói gì
Gia đình con gái là một trong những niềm vui lớn nhất của bà Vân tuổi xế chiều. (Ảnh” Khai Mở)

Căn nhà bà Vân bây giờ có nhịp sinh hoạt khác trước. Tối thứ Tư và tối Chủ nhật có một nhóm người trong xóm đến học cùng. Những buổi còn lại trong tuần, ba bà cháu — bà, con dâu, và đứa cháu nội — học với nhau. Buổi sáng nếu trời nắng bà ra ngoài tập, mưa thì tập trong nhà cùng con và cháu. Con dâu bận hơn, ít ra ngoài hơn, tranh thủ lúc nào tập lúc đó. Không có gì hoành tráng trong cái nhịp sống ấy — chỉ là ba người phụ nữ ở ba thế hệ, sống chung trong một mái nhà, buổi sáng đôi khi tập cùng nhau trước khi ai vào việc nấy.

Buổi sáng hôm đó, sau khi quét xong, bà dựng chiếc chổi tre vào góc tường. Trong ngõ bắt đầu có tiếng xe máy, tiếng người ra chợ, tiếng trẻ con chuẩn bị đi học. Bà đứng nhìn đoạn đường vừa quét một lúc rồi quay vào nhà. Không có gì đặc biệt. Chỉ là một buổi sáng nữa bắt đầu — và bà đã ngủ dậy mà không cần lo trở mình.