Trong những ngày đầu năm 2026, Hoa Kỳ nổi lên như tâm điểm chi phối các biến động lớn của thị trường dầu hỏa toàn cầu. Từ Venezuela, Iran đến Nga, dầu mỏ đang được Washington sử dụng như một công cụ địa chính trị chiến lược.
Dầu hỏa trở thành công cụ chính trị trước bầu cử giữa nhiệm kỳ
Sau nhiều tháng chuẩn bị, Hoa Kỳ tiến hành can thiệp quân sự tại Venezuela, nhanh chóng kiểm soát hoạt động xuất khẩu dầu của quốc gia Nam Mỹ này. Tổng thống Donald Trump tuyên bố chính quyền mới tại Caracas đã chuyển nhượng từ 30 đến 50 triệu thùng dầu cho Hoa Kỳ, đồng thời mở thêm nguồn cung cho thị trường nội địa Mỹ.
Washington cũng khẳng định nắm quyền kiểm soát tới 90% kim ngạch xuất khẩu dầu của Venezuela. Đáng chú ý, Mỹ tuyên bố sẽ tiếp tục cung cấp dầu Venezuela cho Trung Quốc, nhưng theo điều kiện do Washington quyết định. Điều này cho thấy dầu hỏa không chỉ mang ý nghĩa kinh tế, mà còn là công cụ điều tiết quan hệ quốc tế.
Theo The Wall Street Journal, mục tiêu của Tổng thống Trump là giữ giá dầu quanh mức 50 USD một thùng, thấp hơn mặt bằng 60–65 USD hiện tại. Mức giá này được coi là vừa đủ để các nhà sản xuất Mỹ duy trì lợi nhuận, đồng thời giúp giảm giá xăng trong nước, một yếu tố nhạy cảm trước cuộc bầu cử giữa nhiệm kỳ tháng 11/2026.
Trong một năm qua, giá xăng tại Mỹ đã giảm khoảng 8%, góp phần làm dịu áp lực chi phí sinh hoạt. Đây được xem là “lá bài” quan trọng giúp chính quyền Trump chinh phục cử tri trong bối cảnh bầu cử giữa nhiệm kỳ được coi là phép thử lớn với mọi tổng thống Mỹ.
Venezuela: thắng lợi chiến lược nhưng bài toán đầu tư dài hạn
Ngay sau can thiệp quân sự, Tổng thống Trump kêu gọi các tập đoàn dầu hỏa Mỹ đầu tư vào Venezuela. Tuy nhiên, các chuyên gia cho rằng triển vọng này không đơn giản. Venezuela từng là cường quốc dầu hỏa, nhưng hiện chỉ sản xuất khoảng 900.000 đến 1 triệu thùng mỗi ngày, thấp hơn nhiều so với Iran.
Chuyên gia Francis Perrin, Giám đốc nghiên cứu Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược IRIS của Pháp, nhận định dầu hỏa là một trong những động lực quan trọng thúc đẩy quyết định can thiệp của Washington. Tuy vậy, ông nhấn mạnh rằng các tập đoàn dầu hỏa Mỹ hoạt động theo logic lợi nhuận, không hoàn toàn tuân theo chỉ đạo chính trị.
Theo ông Perrin, để đầu tư vào Venezuela, các công ty Mỹ cần ba điều kiện then chốt: ổn định chính trị dài hạn, bảo đảm lợi nhuận thông qua các hợp đồng khai thác rõ ràng, và triển vọng tích cực của thị trường dầu mỏ toàn cầu. Trong bối cảnh cung đang vượt cầu, giá dầu vẫn do thị trường quyết định, không phụ thuộc hoàn toàn vào Washington hay Caracas.
Dù vậy, Mỹ đã giành được một thắng lợi đáng kể khi nắm quyền quyết định lượng dầu Venezuela xuất khẩu, bán cho ai và với mức giá nào. Điều này khiến Caracas mất khả năng áp dụng chính sách giá ưu đãi, đặc biệt với Cuba và Trung Quốc, và buộc phải chấp nhận một thỏa thuận bị đánh giá là bất cân xứng.
Từ Trung Quốc, Nga đến Iran: mở rộng mặt trận dầu hỏa
Can thiệp tại Venezuela không chỉ mang ý nghĩa khu vực, mà còn gắn với chiến lược kiềm chế Trung Quốc. Bắc Kinh là khách hàng lớn nhất của dầu Venezuela và từng mua với giá ưu đãi. Tuy nhiên, theo Chiến lược An ninh Quốc gia Mỹ công bố cuối năm 2025, Washington khẳng định không chấp nhận để các đối thủ thiết lập cơ sở chiến lược tại châu Mỹ.
Bên cạnh Trung Quốc, Nga cũng nằm trong tầm ngắm của chiến lược dầu hỏa Mỹ. Việc Hải quân Hoa Kỳ tạm giữ một tàu dầu mang cờ Nga đầu tháng 1/2026 từng làm dấy lên lo ngại về nguy cơ leo thang căng thẳng. Tuy nhiên, phản ứng thận trọng của Matxcơva cho thấy hai bên đều tránh một cuộc đối đầu trực diện.
Giới quan sát lưu ý rằng Nga đã thắt chặt quan hệ với Venezuela từ đầu những năm 2000, coi đây là một điểm tựa chiến lược tại châu Mỹ Latinh. Dù vậy, từ năm 2025, chính quyền Trump đã gia tăng áp lực nhằm hạn chế nguồn thu dầu mỏ của Nga, đặc biệt thông qua việc gây sức ép với Ấn Độ.
Trong khi đó, Iran trở thành ẩn số lớn nhất. Tổng thống Trump đe dọa can thiệp, kể cả bằng biện pháp quân sự, nếu Tehran đàn áp người biểu tình. Iran hiện sản xuất gần 3,5 triệu thùng dầu mỗi ngày, trong đó gần một nửa xuất khẩu sang Trung Quốc, khiến bất kỳ biến động nào cũng có nguy cơ tác động mạnh tới thị trường năng lượng toàn cầu.
Dầu hỏa, chiến tranh và tham vọng tài nguyên
Theo Francis Perrin, dầu hỏa và chiến tranh luôn gắn bó chặt chẽ. Dầu mỏ có thể là nguyên nhân dẫn tới xung đột, cũng có thể là yếu tố nuôi dưỡng chiến tranh. Từ Ukraina đến Venezuela, năng lượng đóng vai trò trung tâm trong các toan tính quân sự và địa chính trị.
Trong bối cảnh thế giới số phát triển mạnh, nhu cầu đối với các tài nguyên “thực” như dầu hỏa và khoáng sản chiến lược càng trở nên cấp thiết. Những nguồn lực này không chỉ phục vụ công nghiệp năng lượng, mà còn là nền tảng cho công nghệ quân sự, kỹ thuật số và năng lượng sạch.
Ba biến cố lớn từ đầu năm 2026 – Venezuela, Nga và Iran – cho thấy tranh chấp tài nguyên đang bước sang giai đoạn mới, phức tạp và khó lường hơn. Những gì đang diễn ra trên thị trường dầu hỏa có thể là chỉ dấu cho các xung đột tài nguyên trong tương lai, không loại trừ những khu vực nhạy cảm như Biển Đông.
Theo: RFI