Sợi dây dù và cuốn sách rơi xuống từ nóc tủ

Câu chuyện của Trịnh Thị Kim Huệ — người phụ nữ từng đứng bên bờ vực tuyệt vọng, và hành trình trở về ánh sáng nhờ một cuốn sách tình cờ.

Có những khoảnh khắc trong đời mà người ta đứng trước một ngưỡng cửa — không biết về phía trước là gì, chỉ biết rằng mình đã quá mệt để bước tiếp. Tối hôm đó, chị Trịnh Thị Kim Huệ đứng một mình trong căn phòng trọ chật hẹp ở Bình Dương, kim đồng hồ sắp chạm số 9, tay cầm một sợi dây dù vừa kéo xuống từ nóc tủ. Chị đã nghĩ xong hết rồi — nợ nần, bệnh tật, sáu năm lang thang vô thức trong đêm, ánh mắt nghi ngờ của người thân. Chỉ cần buộc sợi dây lên là mọi thứ kết thúc. Nhưng đúng lúc đó, một cuốn sách bất ngờ rơi xuống theo.

Cuộc đời từng bình yên đến vậy

Chị Huệ lớn lên ở vùng quê Đồng Nai, trong một gia đình không dư dả. Học hết cấp hai, chị đi làm công nhân rồi lập gia đình năm 2002 với một người cùng làng. Cuộc sống giản dị, không giàu có, nhưng đủ đầy theo cách của người quê — một mái nhà nhỏ, hai vợ chồng cùng nhau, và năm 2003, thêm một đứa con trai kháu khỉnh, khỏe mạnh, lanh lợi. Chị nghĩ, như vậy là đủ hạnh phúc rồi. Nhưng khi con trai lên 5 tuổi, cháu đột nhiên không nghe được, rồi không nói nữa. Các bác sĩ đi khám khắp nơi đều lắc đầu — tai và họng của cháu hoàn toàn bình thường, không tìm ra nguyên nhân. Nhìn con ngồi giữa đám trẻ mà không hiểu gì, tim chị như bị bóp nghẹt. Cuối cùng gia đình phải gửi cháu vào trường khuyết tật Biên Hòa để học ngôn ngữ ký hiệu.

Sáu năm không còn là mình

Trong tuyệt vọng, chị Huệ từng đi xem bói, cầu cúng nhiều nơi với mong muốn thoát khỏi căn bệnh đeo bám, nhưng tình trạng vẫn không thuyên giảm. (Ảnh: Chụp màn hình Nguyện Ước)

Năm 2012, chị bắt đầu có những dấu hiệu kỳ lạ. Ban ngày chị vẫn tỉnh táo, đi làm, chăm con như bình thường. Nhưng cứ khoảng 9 giờ tối, mọi thứ trong chị như bị tắt đi — chị không nhớ mình là ai, không nhớ đang ở đâu. Trong đầu xuất hiện những tiếng gọi, như ai đó rủ đi chơi, và chị đi theo trong vô thức. Gia đình kể lại, mỗi tối chị tự mở cửa đi ra ngoài, có hôm chạy xe đi xa 6–7 km rồi ngồi vắt vẻo trên thành cầu Suối Vọng, đến gần 3 giờ sáng mới tỉnh lại — lạnh toát, hoảng loạn, rồi lần mò đường về nhà. Chị sống như vậy suốt sáu năm, ban ngày là người, ban đêm không còn là mình nữa. Thân thể cũng dần suy sụp: khối u buồng trứng, viêm xoang mãn tính, toàn thân ngứa ngáy gãi đến bật máu, chị già đi rất nhanh. Điều đau nhất không phải là bệnh, mà là không ai tin chị — gia đình nghĩ chị đang giả vờ để trốn tránh trách nhiệm, chồng đi làm xa, ít quan tâm. Có lúc chị cảm giác, sống hay chết, cũng chẳng ai để ý.

Ba trăm triệu và những lần tiền mất tật mang

Nghe người ta nói đó là “bệnh người âm,” chị đi tìm thầy. Hết thầy này đến thầy khác, ai cũng phán có vong theo, cần “giải căn.” Chị vay mượn khắp nơi, tổng cộng hơn 300 triệu đồng. Kết quả vẫn tiền mất tật mang, bệnh không thuyên giảm mà nợ thì chồng chất thêm. Một lần, chị tình cờ gặp một ông thầy người dân tộc ở Bình Phước — ông nhìn chị rồi nói điều khiến chị không quên được:

“Bệnh của cô, không ai chữa được. Nhưng sau này cô sẽ gặp được một con đường khác — rồi tự khỏi.”

Lúc đó chị không hiểu ông muốn nói gì. Nhưng câu nói ấy cứ ở lại trong đầu chị, âm thầm, cho đến hai năm sau.

Bệnh lạ khiến chị Huệ nhiều lần mất kiểm soát tinh thần, từng có lúc trèo lên thành cầu trong trạng thái hoảng loạn và tuyệt vọng. ( Ảnh: Chụp màn hình Nguyện Ước)

Đêm cuối cùng của cuộc đời cũ

Chị lên Bình Dương làm công nhân tại khu công nghiệp Mỹ Phước 3 — ban ngày đi làm, ban đêm lại lang thang như cũ. Không lâu sau, chủ nợ tìm đến, công ty hết việc, chị phải trốn chui trốn lủi. Chị kiệt sức — không phải kiểu mệt vì làm việc, mà là mệt vì sống. Tối hôm đó, chị tìm thấy sợi dây dù trên nóc tủ và kéo xuống. Đúng lúc đó, một cuốn sách rơi xuống theo — cuốn Chuyển Pháp Luân, do một đồng nghiệp tặng từ lâu, chị đã cất lên đó rồi quên mất. Chị đứng nhìn cuốn sách một lúc, rồi nghĩ: “Đằng nào mình cũng chết, trước khi chết hay đọc thử xem sao.”

Chị ngồi xuống và mở sách. Ban đầu chỉ là đọc cho có, nhưng càng đọc chị càng không dừng lại được. Có những đoạn chị không hiểu hết, nhưng lại cảm thấy đúng — rất đúng — như ai đó đang nói trúng vào những điều sâu kín nhất trong mình. Chị vừa đọc vừa khóc, nước mắt chảy không ngừng, mồ hôi cũng vã ra. Chị đọc một mạch đến sáng. Khi đứng dậy đi đánh răng, chị chợt nhận ra: đêm qua chị không đi đâu cả. Lần đầu tiên sau sáu năm.

Điều xảy ra sau đó không ai giải thích được

Ngay sau khi đọc xong, chị đau bụng dữ dội và chạy vào nhà vệ sinh — từ sáng đến trưa, chị liên tục thải ra nước đen, mùi hôi khủng khiếp. Nhưng lạ một điều: chị không thấy mệt. Ngược lại, mỗi lần như vậy, người lại nhẹ hơn. Đến trưa thì hết, và từ ngày hôm đó, chị không còn lang thang ban đêm nữa, không còn mất trí, không còn bị những tiếng gọi vô hình điều khiển. Mọi thứ dừng lại đột ngột như chưa từng tồn tại. Chị bắt đầu tìm hiểu thêm về cuốn sách, đọc lại nhiều lần và tập những bài công pháp nhẹ nhàng đi kèm. Sau một thời gian ngắn, thân thể chuyển biến rõ rệt: da dẻ hồng hào, người có sức, tinh thần tỉnh táo, những bệnh trước đây dần dần biến mất. Nhưng điều thay đổi rõ nhất là ở trong tâm — chị không còn nóng nảy, không còn oán trách, không còn cảm giác mình là người bất hạnh nhất. Chị bắt đầu nghĩ cho người khác nhiều hơn, không ai dạy, không ai ép, nhưng tự nhiên chị muốn vậy.

Một gia đình bắt đầu hồi sinh

Chị Trịnh Thị Kim Huệ, sinh năm 1979, quê Đồng Nai — người phụ nữ đã bước qua những tháng ngày tăm tối để tìm lại bình an và hy vọng trong cuộc sống. (Ảnh: Chụp màn hình Nguyện Ước)

Khoảng ba tháng sau, chồng chị bất ngờ gọi điện và nói:

“Em về nhà đi. Về mà lo cho các con.”

Ngày trở về, anh nhìn chị rất lâu rồi hỏi thăm bệnh tình — đây là lần đầu tiên trong bao năm anh hỏi thật lòng. Chị kể về cuốn sách và những gì đã xảy ra, anh bảo: “Vậy thì cố gắng mà học.” Không lâu sau, tâm tính anh cũng thay đổi — quan tâm gia đình hơn, san sẻ cùng vợ những chuyện lớn nhỏ. Anh tự bỏ thuốc lá, thứ anh nghiện nhiều năm, mà không cần ai nhắc. Còn cậu con trai đã im lặng suốt 13 năm — một hôm chị cho cháu nghe, cháu ra hiệu là nghe được. Chị thử dạy cháu nói một câu đơn giản, và cháu phát âm được. Đó là những tiếng đầu tiên sau 13 năm câm lặng. Hiện tại cháu đã nói được nhiều hơn, dù chưa hoàn hảo nhưng đủ để bày tỏ suy nghĩ của mình — và bệnh viêm mũi mãn tính của cháu cũng tự nhiên không còn nữa. Dần dần, với sự giúp đỡ của những người xung quanh, chị cũng trả hết 300 triệu đồng nợ nần. Từ một người phụ nữ tuyệt vọng, chị trở thành người con dâu hiếu thảo, chu đáo với cả hai bên nội ngoại, và căn nhà từng thiếu vắng tình thương nay đã ấm áp trở lại.

Chị Huệ nói chị không có ý thuyết phục ai. Chị chỉ kể lại những gì đã xảy ra với mình, một cách trung thực nhất có thể. Chỉ là, nếu có lúc bạn cảm thấy bế tắc — không lối thoát, không ai hiểu, không biết bám vào đâu — thì có thể, bạn cũng nên thử đọc một cuốn sách. Biết đâu, vào một khoảnh khắc rất bình thường, cuộc đời lại rẽ sang một hướng khác.

“Từ một người không muốn sống nữa, tôi lại muốn sống. Từ một đứa trẻ im lặng 13 năm, con tôi bắt đầu nói. Mọi thứ đến rất lặng lẽ — như thể có một cánh cửa đã mở ra từ lúc nào mà tôi không hay.”

Độc giả muốn tìm hiểu thêm về hành trình của chị Trịnh Thị Kim Huệ có thể liên hệ trực tiếp qua số điện thoại (buổi tối): 039 3074599. Chị luôn sẵn lòng chia sẻ.